Nửa đêm tôi giật mình thấy vợ đứng trước ảnh mẹ chồng khóc: Giá con nhận mẹ sớm hơn


Mẹ đẻ mất khi tôi mới 5 tuổi. Năm tôi lên 10 bố đi bước nữa. Mẹ kế của tôi hiền lành, bà thương con chồng như con đẻ nên tôi toàn gọi bà là mẹ cho tình cảm. Lúc lấy bố tôi, bà mới ngoài 30 tuổi nhưng cũng không sinh thêm con. Tôi nhớ có nhiều lần hàng xóm sang nhà chơi hỏi:

“Sao chị không sinh lấy đứa con sau này còn có chỗ dựa?”.

Bà cười đáp:

“Tôi coi thằng Nam là con ruột. Khổ thân thằng bé mất mẹ thiệt thòi, tôi muốn bù đắp cho nó. Mình thương nó thì nó cũng thương mình, đâu phải cứ ruột thịt mới có tình cảm”.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn today.line.me

Năm tôi 15 tuổi bố mất. Từ ấy chỉ có mẹ kế nuôi tôi. Nhìn cách bà chăm sóc con riêng người ngoài tưởng bà là mẹ ruột, chẳng ai nghĩ mẹ ghẻ con chồng. Sau này tôi lấy vợ, bà lại chăm sóc cho vợ con tôi rất ân cần.

Vợ tôi có hoàn cảnh khá đặc biệt. Cô ấy lớn lên trong cô nhi viện, thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ nên khi về làm dâu, mẹ tôi thương lắm. Lúc nào bà cũng dặn con trai:

“Vợ con hoàn cảnh đáng thương như vậy con phải biết che chở cho con bé. Đừng để nó phải buồn lòng mà tội nghiệp”.

Ban đầu vợ tôi cũng quý mẹ chồng. Mặc dù cô ấy biết bà chỉ là mẹ kế nhưng thấy tôi tôn trọng bà, bản thân bà cũng yêu thương con dâu nên cô ấy luôn gần gũi, chăm sóc mẹ. Một thời gian sau tự nhiên tôi thấy thái độ của vợ với mẹ ngày 1 khác. Cô ấy tỏ ra xa lánh, không gần gũi bà như trước, thậm chí còn nằng nặc đòi mua nhà ở riêng bằng được.

Chiều ý vợ tôi buộc phải mua 1 căn chung cư gần đó để tuy ở riêng nhưng vẫn có thể thường xuyên qua lại chăm sóc mẹ. Đầu năm vừa rồi mẹ tôi bị đột quỵ ra đi bất ngờ khiến tôi bàng hoàng vô cùng. Điều lạ là sau khi bà nằm xuống, vợ tôi lại suy sụp tinh thần. Tuy trước mặt chồng vẫn cố tỏ ra bình thường, nhưng thi thoảng tôi lại bắt gặp vợ đứng lau nước mắt trước di ảnh mẹ chồng. Thấy tôi cô ấy vội lảng đi chỗ khác.

Đêm ấy 2h sáng tôi giật mình tỉnh giấc quay sang không thấy vợ đâu nên bật dậy tìm. Không ngờ vừa lên tới phòng thờ tôi sững sờ nghe tiếng vợ bên trong:

“Lẽ ra con nên nhận mẹ sớm hơn, con nên tha thứ cho mẹ sớm hơn… Con xin lỗi đã cố chấp với mẹ”.

Lần này tôi gặng hỏi bằng được, cuối cùng vợ kể mẹ kế của tôi chính là người sinh ra cô ấy. Không biết lý do gì bà lại bỏ rơi con gái trong cô nhi viện khi mới 3 tuổi. Về làm dâu nhà tôi được vài năm, cô ấy nhặt được tấm ảnh cũ bà giấu trong tủ nên đã nhận ra mẹ mình nhưng không nói. Biết bà vẫn day dứt nỗi đau bỏ rơi con, vợ tôi muốn trừng phạt mẹ tính đợi 1 thời gian nữa mới nói cho bà biết thân phận của mình. Không ngờ bà ra đi đột ngột như vậy, cô ấy ân hận vì không nhận mẹ sớm hơn.

Biết bí mật giấu kín của mẹ kế tôi bất ngờ lắm. Từ đó mới hiểu sao mẹ lại thương hoàn cảnh vợ mình như vậy. Hóa ra vì bà có đứa con gái mà bỏ rơi không nuôi khiến lúc nào cũng trăn trở day dứt trong lòng. Có điều tôi tin mẹ kế của mình có lý do khó nói nên mới phải bỏ con như vậy. Tôi động viên vợ đừng nghĩ ngợi nhiều, giờ hãy thành tâm cầu nguyện cho mẹ được siêu thoát.



Nguồn : https://www.webtretho.com/p/nua-dem-toi-giat-minh-thay-vo-dung-truoc-anh-me-chong-khoc-gia-con-nhan-me-som-hon


X