Vợ мải tắм cho con, chồng ăn tɾước нếт sạch mâm cơm còn tí nước canh rồi bảo: Thế là bổ ɾồi

Nhiều lúc nghĩ tới chồng em chỉ muốn ly hôn luôn cho rồi. Có điều thương con, em lại chẳng đành các chị ạ.

Chồng em chán lắm, đã lười còn tham ăn. Nói ra chỉ xấu mặt mình nhưng thực lòng em chán đời quá mới vào nhóm than thở với các chị chút cho nhẹ lòng thôi.

Chồng em là con út trong nhà, được bố mẹ chiều chuộng quen rồi, tuy gia đình lão cũng không có điều kiện gì đâu nhưng ăn chơi, sành điệu lắm. Thực tình ngày trước em lấy lão cũng một phần bị choáng ngợp với những thứ lão thể hiện với mình.

Em hoàn toàn không phải dạng phụ nữ thực dụng nhưng trong chuyện tình cảm, lựa chọn chồng thì đầu óc em thực tế. Em không tin vào cái gọi là “1 túp lều tranh 2 trái tim vàng”. Tuy không chọn chồng giàu sang nhưng cũng phải đảm bảo không quá tay trắng.

Tiếc rằng ở đời nói trước bước không qua các chị ạ. Chồng em chỉ được cái mẽ bên ngoài chứ bản chất con người thì chán khỏi nói. Tiền đã không có lại còn lười. Bằng cấp không ra sao nhưng lúc nào cũng chỉ thích việc nhẹ lương cao, giờ giấc không gò bó để còn đi la cà nhậu nhẹt. Vợ mà động nói tới là tự ái, khó chịu. Nhiều lần em góp ý không được, vợ chồng cãi nhau căng thẳng, em chán nên chặc lưỡi chấp nhận sống chung với lũ. Nghĩ thôi thì vợ chồng nó là duyện nợ, đâm lao rồi phải theo lao bước tiếp vì con.

Chiều qua, đi làm về em mua con cá chép về nấu canh chua. Tới bữa vừa bưng mâm lên nhà thì con ngã bẩn hết người. Vội vàng em bế thằng bé đi tắm. Ai ngờ lúc quay vào, mâm cơm bị chồng ăn hết sạch sẽ. Bát canh cá nấu lão ăn còn trơ lại bộ xương đầu với vài thìa nước lõng bõng. Ăn xong lão ngồi xỉa răng sai em pha nước chè cho uống. Em bực lên mới bảo:

“Anh ăn uống phải biết phần vợ phần con chứ. Ai lại ăn hết thịt, phần vợ tí nước thế này”.

Chồng em nghe vợ nói, thản nhiên đáp:

“Nước canh là bổ nhất, tôi phần cô thế là tử tế quá rồi còn kêu ca gì. Ăn được thì ăn, không ăn thì dọn đi cho nhà cửa sạch sẽ để tôi còn đi ngủ”.

Lão nói xong đứng dậy về phòng, chẳng thèm bế con cho em dọn dẹp. Nhìn chồng, nhìn lại mâm cơm em tủi thân rơi nước mắt. Thật sự em chán chồng vô cùng các chị ạ. Người ta sướng vì chồng, còn em nặng gánh vì chồng.

Theo Wtt

Chia sẻ