Nhìп mâm cơm mỗi ɾau luộc vớι bát пước mắm ở nhà vợ, chồng tôι mắt đỏ hoe họp gia đình khẩn

Chồng tôi là một người đàn ông chẳng hề giàu có gì. Nhưng vì mất bố mẹ từ sớm nên anh luôn khao khát có một gia đình trọn vẹn. Chính bởi thế sau khi kết hôn, anh coi bố mẹ vợ hệt như bố mẹ đẻ của mình, coi nhà vợ hệt như nhà mình. Lúc nào anh cũng nhắc vợ phải cố gắng chu toàn mọi việc và để ý đến ông bà ngoại vì họ già cả rồi.

Là công nhân nhà máy sản xuất phụ tùng ô tô nên công việc của chồng tôi rất bận rộn. Do làm việc theo ca kíp nên thời gian sinh hoạt của anh lộn xộn. Ví như tuần này anh làm ca ngày thì tuần sau làm ca đêm. Cứ tuần nào làm ca ngày là thể nào lúc đi làm về chồng tôi cũng rẽ vào nhà vợ nói chuyện hoặc thăm hỏi ông bà. Dù nhà bố mẹ vợ cách nhà anh khoảng 7km.

Những lúc anh được công ty thưởng vì làm việc đạt hiệu suất tốt hoặc thưởng các ngày lễ lớn nhỏ, anh đều bảo tôi mang về biếu ông bà ngoại. Hay những khi ông bà ngoại ốm đau qua loa, anh cũng đến tận nơi hay gọi điện hỏi han, còn mua thuốc bổ để bồi bổ.

Chẳng thế mà nhắc tới con rể, bố mẹ tôi lúc nào cũng hết lời khen ngợi. Còn hàng xóm nhà tôi cứ thấy mặt chồng tôi sang nhà vợ là lại bảo bố mẹ tôi: “Nhất nhà ông bà đấy, có chàng rể hết ý luôn. Thật hiếm có một ông con rể đối đãi với bố mẹ vợ như vậy”. Những lúc như thế, bố mẹ tôi toàn tự bào bảo: “Nhà tôi có phúc nên mới được chàng rể tốt”.

Nói chung không thể kể hết những gì mà chồng tôi đối tốt với nhà vợ dù nhà vợ rất nghèo. Nhà tôi bố mẹ đều làm nông nghiệp, cả hai bố mẹ đều bị bệnh tật sớm nên không được khỏe và không làm thêm được như nhà người ta. Lại thêm 3 con nhỏ học hành nên cuộc sống rất chật vật. Dù vợ chồng tôi cưới nhau được 5-6 năm nay nhưng chưa bao giờ cho 2 con được gì. Thế nhưng chồng tôi không một câu oán trách, còn dặn tôi phải giúp đỡ bố mẹ và các em khi cần.

Như hôm qua do đi làm ca ngày nên 4h30 chồng tôi đã được tan làm. Theo thói quen anh lại tạt về nhà bố mẹ vợ chơi. Về đến nhà thì thấy bố mẹ vợ và các em đang ngồi ăn lúc chiều tối. Nhìn thấy mâm cơm có mỗi món rau luộc và bát nước mắm mà chồng tôi mắt đỏ hoe. Anh bảo các em đang tuổi lớn, còn bố mẹ đi làm đồng vất vả mà ăn đạm bạc như này thì lấy đâu ra sức khỏe để đi học đi làm.

Vì thế, ngay tối ấy chồng tôi quyết định gọi vợ con về nhà ngoại họp gia đình gấp. Chồng tôi bàn rằng, vợ chồng tôi sẽ về nhà ngoại sống và cho thuê căn nhà 2 tầng chúng tôi đang ở để lấy 1 khoản tiền hàng tháng đưa bố mẹ vợ chi tiêu. Tiền thuê nhà cũng được khoảng 4 triệu/tháng. Ngoài ra, lương tháng của tôi cũng gộp vào đưa bố mẹ vợ trang trải học hành cho các em và chi tiêu thêm trong gia đình. Lương của chồng tôi thì chi tiêu tiền học cho 2 con nhỏ rồi tiết kiệm phòng khi bố mẹ vợ hay anh chị em trong nhà có biến cố.

Anh cứ một mình tự sắp xếp mọi việc. Anh còn nói rằng, sau khi về nhà ngoại sống, anh sẽ đi làm thêm buổi tối để có thêm thu nhập cho gia đình.

Nghe con rể nói như vậy mà cả nhà tôi đều bất ngờ và hạnh phúc. Bố mẹ tôi bảo không cần con rể phải làm như vậy đâu thì anh gạt đi nói: “Con rể cũng là con cái trong nhà. Bố mẹ cứ hãy coi con con đẻ của bố mẹ. Có khó khăn cả nhà mình cùng chia sẻ”.

Thật sự biết là may mắn lấy được chồng tốt nhưng tôi chẳng ngờ ông trời lại cho tôi người chồng thấu hiểu với hoàn cảnh của vợ và nhà vợ đến vậy. Cả đời này tôi biết ơn chồng về những ân tình của anh dành cho bố mẹ vợ và các em tôi.

Theo Wtt

Chia sẻ