Dâu về ở cữ мẹ chồng tính cả tιền đιện nước: Tôi chăм cho là phúc, ăn uống sιnh hoạt chị phải trả

Nói ra lại bảo con dâu nói xấu mẹ chồng nhưng quả thật trần đời em chưa từng thấy ai sống tính toán thực dụng như mẹ chồng em.

Sau cưới vợ chồng xin ra ngoài ở riêng ngay nên hầu như em không phải sống chung với mẹ chồng. Thế nhưng chỉ là không ở cùng nhà thôi chứ mọi trách nhiệm hai đứa em vẫn phải gánh vác đầy đủ hết. Chồng em là con trưởng, đối nội đối ngoại ông bà giao cho tự đứng ra lo, mặc dù ông bà vẫn còn trẻ.

Trong họ có ma chay cưới hỏi, bà sẽ gọi chúng em về bỏ phòng bì, bà đi đại diện. Cỗ bàn cũng thế, người chi tiền mừng là tụi em, người đi ăn cỗ là hai ông bà.

Tất nhiên, phận làm con tụi em lo được cho bố mẹ phần nào tốt phần ấy, em không tiếc, hay kể công bởi cùng là người 1 nhà, chẳng thiệt đi đâu mà phải tính toán.

Thế xong đợt này em ở cữ bé đầu lòng, đúng dịp chồng đi công tác miền Nam nửa năm. Mẹ đє̉ em bận không lên chăm được. Không còn cách nào, chồng em gọi điện về nhờ mẹ anh sang đỡ nhưng bà bảo bà già rồi, không quen ở nhà người khác. Nếu muốn bà chăm cho thì em phải tự đưa con về ở nhà ông bà.

Cực chẳng đã, em đє̉ mổ sức khỏe yếu buộc phải bắt xe đưa con về nhờ vả bà. Tiếc rằng mọi chuyện không được như em nghĩ.

Về sống chung, bà chỉ nấu cơm cho ăn, gọi là ăn theo ông bà để khỏi phải tự tay vào bếp chứ không có tiêu chuẩn đặc biệt riêng cho gái đє̉. Thậm chí có hôm bà không đi chợ, toàn ăn lại đồ thừa trong tủ lạnh, còn chẳng quay nóng. Em biết ý ngồi ăn cơm trắng, húp tí nước canh cho xong bữa. Còn quần áo, tã lót bà chỉ giặt cho em nửa tháng đầu, sau tự em đeo gang tay giặt.

Tính tới nay là em ở với bà được hơn tháng. Hôm qua đang ru con ngủ, mẹ chồng em cầm hóa đơn điện nước lên đặt đầu giường con dâu bảo:

“Đấy, có mẹ con mày về ở cùng, tiền điện nước tăng vọt. Ngoài tiền ăn phải đóng, mẹ sẽ thu thêm 1 triệu tiền điện nước chứ điều hòa bật cả đêm, nước ngốn bao nhiêu khối. Thu thế là rẻ, chứ ở xóm trọ có mà 2 triệu chưa hết. Nói chung có người chăm cho là phúc rồi, còn lại chi phí phải tự lo”.

Nghe bà nói em ớ hết người, thật sự tủi thân rơi nước mắt các chị ạ. Sao cùng cảnh đi làm dâu mà mẹ chồng em tính toán thiệt hơn, chi li với em như thế. Đợi con tròn 2 tháng, em xin cho con trở lại nhà trọ cho thoải mái, chứ sống với bà thế này em mệt mỏi, ức chế lắm.

Theo Wtt

Chia sẻ