Con gái bảo: “Chiều mẹ đón con sớm 1 hôm nhé” mẹ ok nhưng lại thất hứa để rồi вủn ɾủn khi con bị тaι пạп

Số máy lạ gọi chị không nghe máy nhưng gọi lần thứ 2 thì chị nghe: “Con chị тaι пạп đang ƈấρ ƈứυ”…

Hai vợ chồng chị cưới nhau 8 năm và chỉ có 1 cô con gái năm nay đang học lớp 1. Sở dĩ họ không sinh thêm con nữa là vì vợ chồng chị trục trặc, con gái được 2 tuổi thì anh bồ bịch từ đó cho tới nay. Họ sống ly thân thi thoảng anh về qua nhà chút rồi lại đi, hàng tháng anh gửi cho chị 2 triệu nuôi con.

Cuộc sống của 2 mẹ con khá vất vả vì lương tạp vụ của chị thấp, chị muốn tích góp để phòng thân cho 2 mẹ con một khoản vì không biết khi nào chồng đâm đơn ra tòa. Nếu ra tòa thì mẹ con chị sẽ phải ra khỏi căn nhà đó vì đấy là tài sản của chồng trước khi cưới. Chính vì vậy mà đêm tối chị còn nhận việc làm thêm về nhà làm.

Dạo gần đây anh có về qua nhà và thông báo với chị rằng bồ của anh đã có bầu con trai, anh đưa đơn ly hôn cho chị kí. Anh bảo hạn cho mẹ con chị đúng 2 tháng sau ngày tòa giải quyết phải dọn đi để anh đón bồ về. Chị cần gom đủ tiền để tích góp tiền lo cho tương lai của 2 mẹ con nên chị lại càng vùi đầu vào làm việc. Chị đang muốn mua lại căn hộ 40 mét của bạn mình, nơi đó thuộc dạng nhà dành cho người thu nhập thấp nên giá cũng không quá cao, vì thế mỗi ngày chị lại cố gắng làm việc tích góp cho đủ.

Vì làm thêm nhiều nên chị thường xuyên đón con về muộn, nhiều hôm gần 7 giờ tối chị mới có thể qua trường đón con được. Lúc này trường đã vắng tanh, may mà bác bảo vệ cho con đứng vào trong phòng gác của bác ấy. Có lần con bảo:

– Hay mẹ cho con về nhà bạn Hoa ở gần trường rồi mẹ qua đón con nhé.

– Thôi, mẹ không quen gia đình bạn ấy, mình nhờ vả ngại lắm con à. Con cứ đứng đợi rồi mẹ qua đón nhé.

Thực ra chị ngại vì giờ chị đón con có thể gia đình họ đang ăn cơm nên sẽ rất khó xử mà công việc thì chị không thể về sớm được vì cuối giờ chị phải chờ để họ đến lấy hàng, chốt kho mới được về. Chị có ghi lại số điện thoại cho con vào 1 tờ giấy và dán bên trong cặp của con để đề phòng có việc gì con nhờ bác bảo vệ gọi giúp khi mẹ đón muộn. Chị cũng xin cả số bác bảo vệ. Hơn 1 tháng đón con muộn thây con vẫn ngoan ngoãn đứng đợi mẹ đón thì chị yên tâm cho tới hôm đó, con gái lại nũng nịu:

– Mẹ ơi hôm nay mẹ đến đón con sớm được không?

– Mẹ bận việc mà.

– Con muốn được mẹ đón về sớm một hôm thôi, mấy hôm nay nắng ở lại đây nóng lắm.

– Được rồi chiều mẹ sẽ đón sớm hơn, con cố gắng nhé, mẹ thương con mẹ nhiều.

Rồi chị lại chở con đi học, sống mũi cay xè nghĩ mà thương con. Hôm đó định về sớm thì lại có việc đột xuất, nghĩ con sẽ vẫn đứng đợi mình như mọi khi nên chị vẫn cố làm thêm đến gần 6 rưỡi mới về đón. Nhưng mới đi được chừng 10 phút khi dừng xe chờ đèn đỏ thì điện thoại của chị rung chuông. Số máy lạ gọi chị không nghe máy nhưng gọi lần thứ 2 thì chị nghe:

– Chị là mẹ của bé BC đúng không, tôi thấy viết tên như thế trên cặp.

– Vâng vâng, có việc gì thế ạ?

– Con chị тaι пạп đang ƈấρ ƈứυ.

– Sao cơ ạ?

– Chị đến ngay вệин νιệи B.M đi nhá…

Chân tay chị bủn rủn không giữ vững xe. Chị chống chân chống nhưng còi xe phía sau bắt đầu hú inh ỏi vì đèn giao thông đã chuyển màu xanh. Chân tay chị loạng choạng, nước mắt nước mũi tuôn ra. Chị vừa đi vừa run vừa lẩm bẩm: ‘Con ơi mẹ xin lỗi, con ơi con đừng có làm sao nhé. Mẹ sai rồi, con ơi con mạnh mẽ lên’

Ngay trước cửa phòng ƈấρ ƈứυ có vài người đang đứng đó cùng bác sĩ:

– Bác sĩ ơi con tôi có làm sao không ạ?

– Chị cứ bình tĩnh các bác sĩ đang ƈấρ ƈứυ cho cháu trong kia.

– Con ơi… Mẹ có lỗi với con… Con ơi…

Hôm đó bác bảo vệ nghỉ làm và 1 người khác thay nên con chị không dám vào chỗ gác đứng nhờ, con đã theo bạn Hoa về nhà bạn ấy vì bạn khoe có đồ chơi mới. Hôm đó là ngày sinh nhật con cũng là ngày sinh nhật của bạn Hoa nhưng chị không hề nhớ. Khi 2 đứa sang đường thì một chiếc xe máy gần tới đó đã va vào con chị đi phía sau. Con bé muốn chị đón sớm là vì thích được mẹ cho đi chơi, do hôm trước bạn Hoa đã khoe bố mẹ bạn đã cho bạn đi chơi mừng sinh nhật từ trước rồi.

May mắn thay con chỉ bị gãy tay và khâu mấy mũi ở đầu, bác sĩ bảo vẫn để ở lại theo dõi phòng biến chứng nhưng chụp đầu sơ bộ không sao. Ở νιệи được hơn 1 tuần thì con được về nhưng chồng tuyệt nhiên không một dòng tin nhắn hỏi han con. Chị cũng quyết định ra đi khỏi căn nhà đó, 2 mẹ con ra ngoài thuê trọ trước khi vay đủ tiền để nhận nhà.

Chị ôm chặt lấy con: “Mẹ xin lỗi con, mẹ hứa từ giờ trở đi dù có bận thế nào, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra mẹ cũng sẽ đón con đúng giờ chứ không bao giờ để con phải đợi mẹ nữa”. 2 mẹ con cứ thế ôm nhau khσ́ƈ. Mỗi đêm nhìn con đau nhức tay lòng chị lại run rẩy rỉ мάυ: “Mẹ xin lỗi, mẹ thật sự xin lỗi”. Chị thấy thương con vì thiệt thòi khi có 1 người bố không ra gì và có 1 người mẹ quá nghèo như chị

Theo Wtt

Chia sẻ