Chồng tôi l//én đi du lịch cùng cô ‘bạn thân’ suốt 15 ngày, ngày trở về, tôi khiến anh ta gục ngã bằng 1 câu hỏi: Anh có biết cô ta bị bệ///nh gì không?
Hôn nhân của tôi và Hùng kéo dài 7 năm. Ngày cưới, tôi từng tin anh là điểm tựa cả đời, nhưng hóa ra tôi đã sai. Mọi thứ bắt đầu rạn nứt từ khi anh thường xuyên về muộn, điện thoại có mật khẩu, và “cô bạn thân” Mai xuất hiện ngày càng nhiều.
Mai là người quen từ thời sinh viên. Trong mắt mọi người, cô ấy luôn xinh đẹp, lanh lợi, lại khéo ăn nói. Nhưng tôi thì không thể yên lòng. Trực giác đàn bà mách bảo, mối quan hệ của họ không chỉ đơn thuần. Tôi nhiều lần gợi chuyện, Hùng đều gạt đi, thậm chí nổi nóng.
Rồi một ngày, anh nói phải đi công tác 15 ngày ở đảo xa. Tôi không nghi ngờ, chỉ dặn anh giữ gìn sức khỏe. Nhưng định mệnh trớ trêu, hôm sau tôi vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại anh: chuyến đi ấy không phải công tác, mà là kỳ nghỉ dưỡng anh ta và Mai đã chuẩn bị từ lâu.
Tôi chết lặng. Nhưng thay vì làm ầm ĩ, tôi im lặng. Tôi muốn chờ xem, khi trở về, anh sẽ còn dối trá đến mức nào.
Mười lăm ngày ấy là khoảng thời gian dài nhất trong đời tôi. Ban ngày tôi gồng mình chăm con, ban đêm ôm nỗi đau như muốn xé nát lồng ngực. Con gái tôi nhiều lần hỏi: “Mẹ ơi, sao ba đi công tác lâu thế?”, nước mắt tôi cứ thế trào ra.
Ngày Hùng trở về, anh tươi cười, da rám nắng, tay xách đầy quà. Anh còn giả vờ ân cần: “Anh nhớ em, nhớ con nhiều lắm.” Tôi ngồi im, lòng lạnh ngắt. Khi anh vừa ngồi xuống, tôi nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi:
— Anh có biết cô ta bị bệnh gì không?
Câu hỏi ấy như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Hùng. Anh chết lặng, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.
— Em… em nói gì vậy?
Tôi nhếch môi. Tôi biết rõ bí mật mà anh chẳng ngờ: Mai mắc một căn bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng. Tin này tôi vô tình biết từ một người bạn làm trong bệnh viện. Mai từng điều trị nhiều lần, nhưng cô ta giấu nhẹm. Cô ta vẫn lao vào những mối quan hệ bất chấp, và chồng tôi – người đàn ông ngu muội – đã sa vào vòng tay đó.
— Tôi hỏi lần cuối, anh có biết không? – Tôi lạnh giọng.
Hùng im bặt. Ánh mắt anh bàng hoàng, lấp ló sự hối hận. Anh bắt đầu run rẩy.
Vài tuần sau, sự thật phơi bày. Hùng đi khám vì thấy sức khỏe xuống dốc. Kết quả trả về, anh đã mắc đúng căn bệnh mà Mai mang. Tôi không bất ngờ. Tôi chỉ thấy cay đắng, bởi kẻ từng là chồng tôi đã tự hủy hoại đời mình.
May mắn thay, tôi đã ly thân với Hùng từ vài tháng trước, khi cảm thấy cuộc hôn nhân không còn cứu vãn. Chúng tôi không còn gần gũi như vợ chồng. Vì thế, tôi và con hoàn toàn an toàn. Có lẽ, đó là sự bảo vệ cuối cùng của ông trời dành cho mẹ con tôi.
Ngày cầm kết quả xét nghiệm, Hùng quỳ gối trước mặt tôi, nước mắt lã chã:
— Anh xin lỗi… anh sai rồi… xin em đừng bỏ rơi anh…
Tôi nhìn anh, trái tim không còn chút rung động. Người đàn ông này đã phản bội niềm tin, đã tự ném đi hạnh phúc gia đình. Và giờ, anh phải gánh chịu hậu quả do chính mình lựa chọn.
— Anh nên xin lỗi con, chứ không phải tôi. — Tôi khẽ đáp, rồi quay lưng bỏ đi.
Từ hôm ấy, tôi không còn bận lòng về Hùng nữa. Tôi dồn toàn bộ tình yêu thương cho con gái, sống một cuộc đời bình yên, không còn lo sợ. Hùng vẫn sống, nhưng là một cuộc sống u ám, gắn liền với sự hối hận muộn màng.
Câu hỏi “Anh có biết cô ta bị bệnh gì không?” chính là khởi đầu cho sự thật phơi bày. Nó cũng là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân từng tưởng chừng bền chặt. Tôi hiểu rằng, đôi khi sự phản bội không cần mình trả thù, bởi chính cuộc đời đã trừng phạt kẻ phản bội một cách cay đắng nhất.