in

Tự bỏ tiền chi trả cho chuyến du lịch 10 người nhà chồng, tôi nhận ra sự thật cay đăng khi đề nghị mời bố mẹ tôi đi cùng.

Ánh nắng đầu hè len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi căn phòng khách đầy ắp hành lý và tiếng cười nói rộn ràng. Mai nhìn quanh, danh sách dài dằng dặc những thứ cần chuẩn bị dường như chẳng bao giờ vơi. Từ vali quần áo của bố mẹ chồng đến đồ dùng cá nhân của vợ chồng cô và hai đứa con, rồi cả phần lớn hành lý của gia đình em chồng – tổng cộng mười người, tất cả đều nằm gọn trong tầm kiểm soát của cô. Cứ mỗi lần chuẩn bị cho chuyến đi xa thế này, Mai lại cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai mình, nặng trĩu hơn cả những chiếc vali chất đầy đồ đạc.

Năm nào cũng vậy, những chuyến du lịch đại gia đình đã trở thành một “truyền thống” trong suốt hơn mười năm Mai về làm dâu. Lo cho bố mẹ chồng là điều đương nhiên, cô chưa bao giờ lăn tăn hay tính toán. Thế nhưng, riêng khoản chi phí cho gia đình em chồng, từ tiền thuê xe đưa đón, khách sạn sang trọng, đến các bữa ăn thịnh soạn, thậm chí cả vé tham quan, quà cáp… mọi thứ đều do vợ chồng Mai gánh vác. Cô biết ơn vì mình có điều kiện hơn, nhưng sự lặp lại kéo dài hàng thập kỷ ấy đôi khi khiến cô thở dài trong lòng.

Huy, chồng Mai, luôn miệng nói rằng “chúng mình có điều kiện hơn, lo cho gia đình em chuyến du lịch có đáng là bao đâu, chủ yếu là để cả đại gia đình gắn kết tình thân”. Anh nói với vẻ mặt chân thành, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi tưởng tượng về một kỳ nghỉ sum vầy. Mai biết anh thật lòng muốn gia đình được vui vẻ, đoàn tụ, và cô trân trọng điều đó. Nhưng mỗi khi nhìn vào bảng kê chi phí, vài chục triệu, rồi có khi cả trăm triệu đồng cho một chuyến đi mười người, một nỗi bất an lại dâng lên trong lòng cô. Cảm giác không mấy thoải mái len lỏi, nhưng cô không dám cất lời phản đối. Huy có thể sẽ nghĩ cô keo kiệt, không quan tâm đến gia đình nhà chồng, và đó là điều Mai sợ nhất.

Bố mẹ Mai ở quê, cả cuộc đời lam lũ, có khi cả chục năm chưa biết đi du lịch là gì. Ký ức về những chuyến đi chơi của ông bà chỉ dừng lại ở lần họ ra Hà Nội bế cháu giúp Mai khi cô sinh con đầu lòng. Những buổi chiều rảnh rỗi, Mai dẫn bố mẹ đi dạo quanh Bờ Hồ, ghé thăm vài ngôi chùa cổ kính. Nhưng chỉ được chốc lát là ông bà lại sốt ruột đòi về nhà, đòi về chăm sóc cháu, cái nhìn luyến tiếc và cả niềm hạnh phúc giản dị khi được ở bên con cháu đọng lại trong mắt họ. Mỗi lần nghĩ đến cảnh bố mẹ già còng lưng làm ruộng, không có lấy một chuyến đi nghỉ dưỡng đúng nghĩa, lòng Mai lại quặn thắt.

Năm nay, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Mai. Cô muốn mời bố mẹ ruột ra Hà Nội, cùng tham gia chuyến du lịch đại gia đình. Sẽ là một bất ngờ lớn và niềm vui khôn tả cho ông bà. Cô hình dung nụ cười rạng rỡ của bố, ánh mắt trìu mến của mẹ khi lần đầu tiên được cùng con cháu đi xa, được nghỉ ngơi, được tận hưởng không khí trong lành của biển cả hay núi non. Mai đã dệt nên cả một viễn cảnh tươi đẹp trong tâm trí mình, tràn đầy hy vọng.

Thế nhưng,…

khi Mai khẽ khàng bày tỏ ý định đó với Huy, vẻ hào hứng trên gương mặt anh bỗng vụt tắt. “Em nói gì lạ vậy?” Huy nhíu mày, giọng anh có chút bối rối. “Nếu cần thiết thì mình mời ông bà đi riêng một chuyến, sao phải đi cùng chuyến này?” Anh nói thêm, đôi mắt tránh né ánh nhìn của cô. “Anh ngại khi bố mẹ em đi cùng, em Hạnh sẽ không thoải mái. Mà em biết đấy, đã đi du lịch thì phải vui vẻ, thoải mái mới đúng nghĩa một kỳ nghỉ. Chứ cứ phải giữ ý, phải thế này thế kia thì mất cả hứng.” Câu nói của Huy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Mai, khiến cô chết lặng.

Hơn mười năm nay, Mai chỉ một lòng một dạ lo công lớn việc nhỏ của gia đình chồng. Từ những bữa cơm hàng ngày đến việc chăm sóc bố mẹ chồng khi ốm đau, từ lễ tết giỗ chạp đến những chuyến đi chơi xa… cô luôn đặt gia đình anh lên hàng đầu. Cô dốc hết tâm sức, tình cảm, và cả tiền bạc để vun vén cho tổ ấm này, để làm tròn bổn phận của một người con dâu hiếu thảo. Thế nhưng, đổi lại, cô lại không thể lo cho bố mẹ đẻ được gì ngoài mấy ngày lễ tết ít ỏi, khi cô tranh thủ về thăm nhà, mang theo chút quà mọn. Nỗi tủi thân dâng lên ngập tràn trong lòng, một cảm giác cô đơn và bất lực.

Mai ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa, căn phòng vẫn còn ngổn ngang đồ đạc nhưng cô chẳng muốn động tay vào thêm bất cứ thứ gì. Lời nói của Huy cứ văng vẳng bên tai, “em Hạnh sẽ không thoải mái”. Tại sao sự thoải mái của em chồng lại quan trọng hơn niềm vui của bố mẹ cô? Tại sao mười năm qua, cô luôn phải cố gắng hòa nhập, phải nhường nhịn, phải đặt cảm xúc của gia đình chồng lên trên hết, mà chưa một lần anh chủ động nghĩ đến bố mẹ cô? Cô thương bố mẹ vô hạn, thương cái dáng lưng còng, đôi bàn tay chai sạn vì những năm tháng vất vả nuôi cô khôn lớn. Lòng Mai thắt lại, trách bản thân mình sao lại yếu đuối đến vậy, sao lại không biết phải làm thế nào nữa để thay đổi mọi chuyện.

Đêm đó, Mai trằn trọc không ngủ được. Nước mắt cứ thế lăn dài trên gối, thấm ướt một mảng. Cô nghĩ về những lời Huy nói, về thái độ của anh. Nó không phải là sự cố ý làm tổn thương cô, mà là một sự vô tâm, một sự mặc định về vai trò của cô trong gia đình. Trong suy nghĩ của anh, cô là vợ, là con dâu, nên việc chăm sóc gia đình chồng là hiển nhiên. Còn bố mẹ cô, dường như nằm ngoài phạm vi trách nhiệm của anh, thậm chí cả việc cô muốn quan tâm họ cũng trở nên phiền phức. Nỗi đau cứ thế nhân lên, nỗi cô đơn gặm nhấm trái tim cô trong bóng tối.

Sáng hôm sau, khi Huy thức dậy, anh thấy Mai vẫn còn nằm trên giường, đôi mắt cô sưng húp và gương mặt có vẻ mệt mỏi. “Em sao vậy? Khó chịu trong người à?” Anh hỏi, giọng điệu có chút lo lắng. Mai chỉ khẽ lắc đầu, quay mặt vào tường. Anh cảm nhận được sự khác lạ ở cô, bởi Mai vốn là người hoạt bát, luôn tràn đầy năng lượng, đặc biệt là vào những ngày chuẩn bị đi chơi. Sự im lặng của cô khiến anh bỗng dưng thấy bất an. “Thôi được rồi, nếu không khỏe thì cứ nghỉ ngơi đi. Anh sẽ tự chuẩn bị mấy thứ còn lại,” Huy nói, dù trong lòng vẫn còn chút khó hiểu.

Cả ngày hôm đó, Mai giữ thái độ thờ ơ, cô làm mọi việc một cách máy móc, không có lấy một nụ cười hay câu nói đùa như mọi khi. Bố mẹ chồng và gia đình em chồng đến, không khí trong nhà trở nên náo nhiệt. Mẹ chồng cô luôn miệng khen ngợi Mai đảm đang, chu đáo. Em chồng Hạnh thì cứ vô tư kể về những địa điểm muốn đến, những món ăn muốn thử trong chuyến đi sắp tới, đôi lúc còn quay sang hỏi ý kiến Mai về bộ váy cô mới mua để đi biển. Ai cũng vui vẻ, phấn khởi, chỉ riêng Mai là cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một cái bóng lặng lẽ giữa sự ồn ào ấy.

Trong bữa cơm tối, mọi người bàn tán sôi nổi về lịch trình chuyến đi. Hạnh đề xuất muốn thuê một chiếc du thuyền riêng để ngắm hoàng hôn trên biển, chi phí khá cao. Mẹ chồng và Huy đều gật gù đồng ý, cho rằng “một năm mới có một lần, cứ thoải mái đi”. Mai nghe mà lòng trùng xuống. Cô nhìn sang Huy, anh đang cười nói vui vẻ với Hạnh, dường như quên béng đi cuộc nói chuyện sáng nay của họ. Một cảm giác chán chường, thất vọng cùng cực ập đến. Cô đứng dậy, kiếm cớ vào bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch xen lẫn tiếng trò chuyện rộn rã bên ngoài, tạo thành một bản giao hưởng nhức nhối trong tâm trí cô.

Khi Mai đang rửa bát, Huy bước vào. Anh đứng sau lưng cô, đặt tay lên vai cô một cách nhẹ nhàng. “Em sao thế? Cứ lầm lì từ sáng đến giờ. Có chuyện gì cứ nói anh nghe đi chứ.” Giọng Huy trầm ấm, đầy quan tâm. Mai khẽ giật mình, cô giữ nguyên tư thế, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô không muốn khóc trước mặt anh, không muốn tỏ ra yếu đuối. “Em không sao. Chỉ là hơi mệt thôi,” cô trả lời cụt lủn, giọng nói khẽ run lên. Huy quay cô lại, ép cô đối diện với ánh mắt anh. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn mệt mỏi của cô, và bỗng dưng nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Đừng nói dối anh nữa. Em có chuyện gì, có ấm ức gì thì cứ nói hết đi,” Huy nói, giọng anh trở nên cương quyết hơn, nhưng vẫn đầy sự dịu dàng. Có lẽ chính sự dịu dàng đó đã khiến Mai không thể kìm nén được nữa. Nước mắt cô trào ra, từng giọt, từng giọt lăn dài trên má. “Huy à, anh có bao giờ nghĩ đến bố mẹ em không?” Mai nức nở, giọng nói nghẹn lại. Câu hỏi đột ngột và đầy đau khổ của cô khiến Huy sững sờ. Anh buông tay, lùi lại một bước, nhìn cô với vẻ mặt đầy bối rối.

“Sao em lại hỏi vậy? Tất nhiên là anh có nghĩ đến bố mẹ rồi. Ông bà là bố mẹ vợ anh mà,” Huy trả lời, anh cố gắng lý giải, nhưng giọng điệu có chút ngập ngừng. “Nghĩ đến là nghĩ như thế nào? Anh có biết, cả cuộc đời bố mẹ em chưa bao giờ được đi du lịch đúng nghĩa không? Có khi cả chục năm rồi ông bà chưa ra khỏi làng. Em muốn mời ông bà đi cùng chuyến này, để ông bà được vui, được nghỉ ngơi, nhưng anh lại nói… anh sợ em Hạnh không thoải mái.” Mai nghẹn ngào, cô không còn kìm nén được nữa, những lời nói chất chứa bao nhiêu nỗi ấm ức bỗng dưng tuôn trào như một dòng thác lũ.

Huy đứng đó, chết lặng. Anh chưa bao giờ thấy Mai khóc nhiều đến vậy, cũng chưa bao giờ nghe cô nói ra những lời chất chứa nỗi đau như thế. “Em nói xem, mười năm qua, em đã làm gì cho gia đình mình? Em lo lắng từng li từng tí cho bố mẹ, cho em Hạnh, cho các cháu. Từ cái chén ăn đến cái đũa gắp, từ bữa cơm đến chuyến đi chơi, em đều lo chu toàn. Nhưng bố mẹ em thì sao? Em có thể làm gì cho ông bà ngoài mấy ngày lễ tết về thăm hỏi, mang theo chút quà mọn? Anh thì sao? Anh có bao giờ chủ động mời bố mẹ em đi chơi chưa? Có bao giờ anh nghĩ đến cảm xúc của em, khi em nhìn thấy bố mẹ anh, em Hạnh được hưởng thụ, còn bố mẹ em thì vẫn lam lũ ở quê không?”

Từng lời nói của Mai như những mũi kim châm vào trái tim Huy, khiến anh đau điếng. Anh nhận ra sự vô tâm của mình, nhận ra những gánh nặng mà anh vô tình đặt lên vai Mai trong suốt những năm qua. Anh luôn nghĩ rằng Mai là một người vợ hoàn hảo, luôn hy sinh, luôn chu đáo, và anh mặc nhiên chấp nhận sự hy sinh đó như một lẽ đương nhiên. Anh chưa bao giờ thực sự đặt mình vào vị trí của cô để hiểu thấu những nỗi niềm sâu kín ấy. “Anh… anh xin lỗi, Mai à. Anh không… không nghĩ sâu xa đến vậy,” Huy nói, giọng anh lạc đi, đầy sự hối lỗi.

“Anh không nghĩ đến. Còn em thì nghĩ đến nát óc, đến mức cảm thấy có lỗi với bố mẹ mình vô cùng. Anh luôn nói ‘chúng mình có điều kiện hơn’, ‘không đáng là bao’, nhưng anh có biết mỗi chuyến đi đó tốn bao nhiêu tiền không? Tiền đó, nếu dùng để lo cho bố mẹ em một chuyến đi riêng, một chuyến đi trọn vẹn của ông bà, có lẽ còn ý nghĩa hơn nhiều. Em không phải là người keo kiệt, em chỉ muốn sự công bằng, muốn bố mẹ em cũng được hưởng thụ một chút,” Mai tiếp tục, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên gò má. Lần đầu tiên, cô nói ra tất cả, không còn che giấu, không còn sợ hãi.

Huy tiến lại gần, vòng tay ôm lấy Mai. Cô không đẩy anh ra, mà cứ thế vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở. “Anh sai rồi, Mai à. Anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh đã quá vô tâm, quá hời hợt. Anh chỉ nghĩ đến việc làm tròn bổn phận với gia đình mình mà quên mất em cũng còn bố mẹ. Lời nói của anh hôm nay đã làm em tổn thương nhiều rồi, đúng không?” Huy vỗ về lưng cô, giọng anh đầy sự xót xa và ân hận. Anh cảm nhận được nỗi đau của cô, nỗi đau đã âm ỉ cháy trong lòng cô suốt bao nhiêu năm qua.

Sau một lúc lâu, khi Mai đã bình tĩnh hơn, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã vơi bớt sự nặng trĩu. “Em không muốn hủy chuyến đi này. Em chỉ muốn anh hiểu cho em thôi,” Mai nói khẽ. Huy gật đầu, siết chặt vòng tay. “Anh hiểu rồi, Mai à. Từ bây giờ, mọi chuyện sẽ khác. Chuyến đi này, anh sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí cho gia đình em Hạnh. Anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với em Hạnh để em ấy hiểu rằng, đã là đại gia đình thì phải san sẻ, không thể cứ mãi dựa dẫm vào mình được.” Anh hít một hơi thật sâu. “Và quan trọng nhất, sau chuyến này, anh sẽ tự tay lên kế hoạch, mời bố mẹ em ra Hà Nội, đưa ông bà đi du lịch một chuyến thật ý nghĩa. Chỉ có ông bà, và vợ chồng mình, các con mình thôi. Một chuyến đi riêng của gia đình nhỏ của chúng ta.”

Mai nhìn Huy, đôi mắt cô lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc. Nỗi ấm ức trong lòng dường như tan biến. Cô không ngờ anh lại có thể lắng nghe, thấu hiểu và đưa ra quyết định nhanh chóng đến vậy. “Thật không anh?” Mai hỏi, giọng cô còn chút ngập ngừng, như sợ rằng mình đang mơ. “Thật chứ! Anh hứa với em. Anh muốn bố mẹ vợ anh cũng được vui vẻ, cũng được tận hưởng cuộc sống. Anh sẽ bù đắp cho những gì đã qua,” Huy nói, anh hôn lên trán cô một cách dịu dàng. Giây phút ấy, Mai cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ. Gánh nặng bấy lâu nay dường như đã được gỡ bỏ, thay vào đó là một niềm tin yêu và hy vọng mới.

Chuyến đi vẫn diễn ra như dự kiến, nhưng không khí đã khác hẳn. Mai vẫn chu toàn mọi việc, nhưng trong lòng cô không còn cảm thấy nặng nề nữa. Cô quan sát Huy, anh không còn vô tư như trước. Anh chủ động nói chuyện với Hạnh, giải thích về việc gia đình nên cùng nhau san sẻ chi phí cho những chuyến đi sau này. Ban đầu, Hạnh có chút ngạc nhiên, thậm chí là hờn dỗi, nhưng sau đó, khi Huy kiên nhẫn phân tích và giải thích, cô ấy cũng dần hiểu ra. Huy cũng dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện với Mai, chia sẻ những suy nghĩ của anh, lắng nghe những cảm xúc của cô. Tình cảm vợ chồng họ dường như được hàn gắn và trở nên sâu đậm hơn sau cuộc nói chuyện chân thành đó.

Hai tháng sau chuyến đi ấy, Huy thực hiện lời hứa của mình. Anh đích thân gọi điện về quê, mời bố mẹ Mai ra Hà Nội. Ông bà ngỡ ngàng và vui mừng khôn xiết. Một tuần sau, Huy tự tay lái xe về đón ông bà lên thành phố. Mai đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo, từ phòng ngủ ấm cúng đến những món ăn mà bố mẹ cô yêu thích. Huy dành trọn thời gian đưa bố mẹ vợ đi tham quan những địa điểm nổi tiếng ở Hà Nội, rồi sau đó, cả gia đình nhỏ của Mai lên đường cho chuyến du lịch đặc biệt.

Huy chọn một khu nghỉ dưỡng sinh thái yên bình ở vùng núi, nơi có không khí trong lành, cây cối xanh tươi và suối reo róc rách. Bố mẹ Mai như được trẻ lại. Họ cùng Mai và các cháu đi dạo trong rừng, ngắm nhìn những bông hoa dại khoe sắc, hít thở mùi hương của đất trời. Buổi tối, cả gia đình quây quần bên bếp lửa, nướng khoai, nướng ngô, kể cho nhau nghe những câu chuyện thời thơ ấu. Huy chủ động hỏi han bố mẹ vợ về cuộc sống ở quê, về những kỷ niệm ngày xưa, khiến ông bà cảm thấy vô cùng ấm áp và được quan tâm.

Mai nhìn bố mẹ mình, đôi mắt họ rạng rỡ niềm vui, nụ cười hiền lành và mãn nguyện. Cô nhìn sang Huy, thấy anh đang tận tình chăm sóc ông bà, gọt trái cây cho mẹ, rót trà cho bố. Trái tim cô tràn ngập sự biết ơn và yêu thương. Cô biết, anh đã thực sự thay đổi, đã thực sự hiểu ra và trân trọng cảm xúc của cô, cũng như yêu thương bố mẹ cô bằng cả tấm lòng. Chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà còn là một sợi dây vô hình gắn kết chặt chẽ hơn tình cảm gia đình, xóa đi những gánh nặng và tủi thân mà cô đã cất giữ bấy lâu nay.

Ngày trở về, bố mẹ Mai ôm chặt cô và Huy, đôi mắt long lanh. “Bố mẹ vui lắm, cảm ơn các con nhiều. Đây là chuyến đi vui nhất cuộc đời bố mẹ,” mẹ Mai nói, giọng bà run run. Huy mỉm cười, “Con cũng vui khi thấy bố mẹ vui. Lần sau, các con sẽ lại đưa bố mẹ đi nữa.” Nhìn nụ cười mãn nguyện của bố mẹ, nhìn ánh mắt ấm áp của chồng, Mai biết, hạnh phúc đôi khi không phải là những thứ xa hoa, mà là sự thấu hiểu, sẻ chia và yêu thương chân thành. Cô tin rằng, từ giờ trở đi, gia đình cô sẽ luôn ngập tràn niềm vui và sự gắn kết.