Vừa tới khoa sản, tôi ngớ người thấy chồng mình đang bế bé trai đỏ hỏn ngồi bên sản phụ mới sinh

Chồng tôi làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty lớn. Anh luôn bận rộn với các mối quan hệ của mình. Trong khi tôi chỉ ở nhà làm nội trợ nên tôi luôn cố gắng thấu hiểu và không bao giờ làm phiền anh.

Tháng nào anh cũng đưa lương cho tôi đầy đủ. Anh cũng về nhà đúng giờ nên tôi không nghĩ anh có “phòng nhì” ở bên ngoài. Dù tôi nghe rất nhiều người nói, anh có bồ và họ đã nhiều lần gặp anh đi với một cô gái rất xinh xắn.

Cưới nhau 2 năm thì tôi có thai, nhưng được 3 tháng thì tôi bị sảy. Sau vụ đó, tôi nghỉ làm ở nhà để tập trung sinh con vì bố mẹ anh mong cháu từng ngày. Tôi cũng mong lắm, ai mách thứ gì tốt, hay, dễ có con tôi đều cố gắng tìm để mua vì chồng tôi là con trai độc nhất, bố mẹ rất muốn có cháu.

Cuối cùng, sau thời gian dài mong chờ tôi cũng có thai. Chồng tôi mừng như bắt được vàng. Anh cung phụng tôi lắm, có gì cũng mua về cho tôi ăn. Đến tháng thứ 5, tôi đi siêu âm và bác sỹ bảo tôi sẽ sinh con gái thì hơi buồn một chút vì tôi biết cả nhà chồng đều mong có cháu trai. Khi nói với chồng, anh bảo con gì cũng được, miễn là chúng khỏe mạnh.

Những tháng ngày mang thai đối với tôi phải nói rằng vô cùng cực khổ. Tôi nghén đến tháng thứ 6, không ăn uống được gì mà việc nhà vẫn phải làm vì chồng tôi không muốn thuê ô sin. Cũng từ ngày đó, anh vắng mặt thường xuyên hơn. Anh bảo rằng phải kiếm tiền nhiều để khi con ra đời, hai vợ chồng không phải lo lắng gì chuyện tiền bạc. Tôi nghĩ phận mình đã không đi làm được nên thôi đành nín nhịn vậy.

Hôm đó tôi đau bụng quằn quại, tôi nghĩ đã đến ngày sinh nên gọi cho chồng nhưng gọi mãi anh không nghe máy, rồi anh nhắn lại một tin: “Tôi bận họp, tôi sẽ gọi lại sau”. Và thế là tôi phải xách làn đi đẻ một mình.

Ngồi trên taxi, bụng tôi đau dữ dội, anh taxi thấy vậy bảo:

“Chị có ổn không? Anh xã đâu mà đi một mình thế này?”.

“Chồng tôi bận họp”.

“Nhưng vợ đẻ cũng phải nghỉ đưa vợ đi chứ?”.

Tôi không nói gì nữa, tôi biết anh taxi nói đúng, nhưng biết sao được. Cái thân tôi phụ thuộc vào chồng, giờ cứ cằn nhằn thì cũng có ích gì đâu.

Đến bệnh viện, tôi trả tiền taxi rồi xách làn đi vào. Vừa vào đến phòng sinh, tôi ngớ người thấy chồng mình đi ra. Tưởng anh biết nên đến, cơ mặt tôi giãn ra, tôi gắng lết đến cạnh chồng bảo:

“Gớm, vợ gọi 30 cuộc không nghe là vì muốn làm vợ bất ngờ thế này đây hả?”.

“Không, anh không nghe là có lý do cả đấy. Em vào đây, anh cho em xem cái này”.

Nói rồi chồng tôi dắt tôi vào phòng sinh, chỉ vào đứa bé và người phụ nữ đang nằm trên giường rồi bảo:

“Anh có con trai rồi, tí em đẻ con gái thì tự gọi taxi mà về nhé”.

Tôi khựng lại, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chồng tôi nói tiếp:

“Nhà anh không thích con gái, anh cũng vậy. Em đẻ thì em nuôi thôi. Anh đã có con trai rồi, giờ không phải lo gì nữa. Thôi qua phòng bên mà làm hồ sơ, anh đi mua cháo cho vợ anh đã”.

Tôi ngã sõng soài giữa sàn bệnh viện. Cơn đau càng lúc càng tăng nên tôi ngất luôn. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong phòng sinh một mình. Nước mắt tôi cứ chảy dài, tôi thương mình, thương con. Không biết nó có chịu đựng được việc chưa sinh ra đã bị bố đang tâm vứt bỏ không? Tôi nhắm mắt lại, không muốn nghĩ tiếp nữa, bởi tôi biết sau khi từ bệnh viện về, tôi phải tìm một chỗ mới để cho hai mẹ con có chốn dung thân.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ