Với tôi, chồng chỉ cần mang tiền về nuôi con là đủ, còn tình cảm đã có người khác bù đắp rồi

Tôi và chồng quen nhau do được mai mối. Anh là con trai một người bạn của bố tôi. Tôi từng gặp anh 1 lần và mến anh ngay từ lần gặp đầu tiên đó. Ấn tượng ban đầu của tôi là anh cao ráo, đẹp trai, công việc ổn định và rất giỏi.

Lúc ấy tôi ước giá mà lấy được anh làm chồng. Cuối cùng ước mơ cũng thành sự thật. 2 năm trước chúng tôi kết hôn, hiện tại con trai đầu của tôi đã được hơn 1 tuổi.

Lấy về rồi tôi mới thật sự hiểu rõ con người anh. Anh suốt này chỉ chăm chăm vào công việc, vợ và con anh bỏ bê theo đúng nghĩa đen luôn.

Tôi chư từng thấy ai vô tâm như chồng tôi. Vợ hỏi:

Loading...

“Anh có yêu em không?”

“Anh cũng không rõ nữa”.

“Vậy sao cưới em làm gì?”.

“Đến tuổi lấy vợ thì cưới thôi”.

“Thế anh yêu em bao nhiêu phần trăm, với anh điều gì là quan trọng nhất?”.

“Xem nào, chắc 50%, công việc và sự nghiệp với anh là quan trọng nhất. Em yên tâm, ở với anh em sẽ có cuộc sống vật chất đầy đủ, con cái được học hành đàng hoàng”.

Lúc đó tôi đang mang bầu được 3 tháng. Sáng sớm chồng đi làm tới tối mịt mới về, vợ bầu ốm nghén ở nhà có thế nào anh cũng không 1 câu thăm hỏi.

Thậm chí nhiều hôm ở công ty có việc gì đó khiến anh bực mình là y rằng về trút lên đầu vợ. Chồng tôi chẳng được việc gì ngoài việc mang tiền về nhà. Anh lo chu toàn cho vợ con có nhà, có xe, lo cho con đầy đủ không thiếu bất cứ thứ gì.

ảnh minh họa

Có điều vật chất đủ đầy nhưng tình cảm lại không có. Nói thì không ai tin nhưng anh chưa từng chủ động hôn tôi lấy 1 lần. Vợ chồng gần gũi với nhau lần nào cũng là do tôi chủ động còn anh thì làm vì trách nhiệm.

Hồi đầu tôi đau khổ lắm, trong lòng lúc nào cũng cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo. Nhưng hiện tại thì đã quen dần rồi. Hơn nữa tôi cũng đã tìm được 1 người đàn ông khác tâm đầu ý hợp. Chúng tôi đã quyết định làm người tình bí ẩn của nhau, chăm sóc đời sống tinh thần cho nhau để cuộc sống này bớt tẻ nhạt.

Anh đã có vợ con nhưng cuộc sống gia đình anh không hạnh phúc, thật may mắn vì chúng tôi có thể đồng cảm với nhau. Chúng tôi không lợi dụng nhau về vật chất, chỉ cần an ủi nhau về tinh thần và thỏa mãn nhu cầu sinh lý thôi.

Tôi không phủ nhận chuyện mình ngoại tình, nhưng tôi có lý do chính đáng và quan trọng là tôi biết điểm dừng. Tôi không phá hoại gia đình ai cả, chỉ là chúng tôi đang tự chữa lành vết thương lòng cho nhau thôi.

Thay vì trước kia tôi hay cằn nhằn chồng về việc anh đối xử vô tâm với vợ thì nay tôi không phải làm điều ấy nữa. Tôi chuyên tâm chăm sóc con và chăm sóc chồng, anh muốn làm gì cũng được, vô tâm cũng được, cả tháng không đụng vào vợ cũng được… Tôi vẫn nhẹ nhàng quan tâm anh, thế chẳng phải tốt hơn sao?

Với tôi bây giờ, chồng chỉ cần mang tiền về nuôi con là đủ, còn tình cảm đã có người kia thay anh bù đắp rồi. Cuộc sống thế là mãn nguyện, đâu cần gì hơn nữa chứ.

hT- Theo khoevadep

Chia sẻ