Về nhà chồng ra mắt, thấy bố anh ăn thịt chó, tôi bảo sát sinh thì bị đuổi: Biến cho khuất mắt

Các chị vào nghe giúp em xem ai đúng, ai sai ah. Chuyện là tuần trước em có đến nhà chồng tương lai ăn cơm. Bọn em đã ăn hỏi rồi định chuẩn bị đi đăng ký để cuối năm cưới vậy mà giờ lại xảy ra việc đáng tiếc này. Nguyên nhân cũng chỉ vì đĩa thịt chó trong mâm cỗ.

Em trước giờ là đứa yêu động vật. Nhất là chó, từ nhỏ tới giờ không bao giờ em ăn thịt chó cả. Bố mẹ em cũng không ai ăn cả.

Nhà em còn nuôi 2 con chó nữa, rất thông minh và quấn chủ nên không bao giờ em nghĩ tới việc ăn thịt con vật đáng yêu và gần gũi với con người như thế.

Hôm ấy thế nào bố chồng em lại mua chó về làm cỗ, mới đầu đến nhìn thế em đỡ buồn nôn rồi có bảo với chồng:

“Đổi sang món khác đi anh, em không ăn thịt chó, nhìn ghê lắm em chỉ muốn ói thôi”.

“Ở quê quý lắm mới thịt chó mời khách đấy, đằng nào bố cũng làm rồi em không ăn thì được thì ngồi đấy ăn món khác”.

“Nhưng em nhìn cứ thấy ghê ghê không có hứng để ăn ấy chứ”.

“Còn nhiều món khác mà, giò, gà, nộm, thịt bò, tôm đấy, em nhìn các món ấy mà ăn. Để bố vui vẻ một hôm đi, hiếm khi có con dâu tương lai về”.

Tôi biết ở quê họ chưa văn minh, vẫn ăn thịt chó và coi thịt chó là đặc sản, họ không biết nước ngoài giờ họ cấm ăn thịt chó vì chó là con vật gần gũi, những ai ăn thịt chó sẽ bị tẩy chay thậm chí là bị phạt nặng.

Thấy mọi người tấp nập bê thịt chó lên mời ăn, tôi có lên tiếng 1 chút gọi là đưa ra quan điểm, ý kiến cá nhân của mình. Tôi bảo:

“Bác ơi, thời nay ăn thịt chó là không văn minh đâu ạ, hậm chí còn bị nói là tàn ác nữa. Ăn cái đó nhiều đạm cũng không tốt cho bệnh tình tuổi già của bác đâu”.

Tưởng dâu vậy là êm xuôi ai ngờ ông hằm hằm tức giận:

“Chê không văn minh với tàn ác thì cút khỏi nhà tôi đi, chúng tôi ở đây chỉ sống thế thôi, không hợp với cô đâu”.

“Bố bớt giận, con chỉ nói vậy thôi chứ không có ý gì đâu ah, con tưởng bố không biết nên mới khuyên can vậy thôi”.

Bố chồng em rất tức giận trước suy nghĩ ấy ông bảo tôi là loại mất dạy, trứng khôn hơn vịt, tí tuổi đã đòi đi dạy đời ông già này, hỗn láo.

Thực tâm thì em không có ý đó, chỉ là thấy gì nói vậy thôi mà ông suy nghĩ sâu xa quá.

Sau khi được mọi người khuyên can thì ông cững bớt hùng hổ nhưng tuyên bố không chấp nhận đứa con dâu là em:

“Từ giờ tới lúc chết tôi cũng không công nhận đứa con dâu này. Cô muốn ở đây thì ở không thì cút về cũng được. Không cưới xin, không thông gia gì nữa”.

Nói xong ông bỏ đi chẳng cơm nước gì nữa. Em sau đó cũng về lại nhà mình. Từ hôm đó đến nay cũng 1 tuần trôi qua mà không thấy gia đình nhà anh nói chuyện gì với bên gia đình em về cưới xin sắp tới.

Em có dò hỏi chồng nhưng anh bảo anh không biết gì, không thấy bố mẹ nói gì cả. Giờ em hoang mang quá, không biết có phải nhà anh tính hủy cưới luôn không?

Chỉ vì một vài câu góp ý mà cố chấp như vậy liệu có xứng đáng là bậc người lớn?. Mọi người bảo giờ em nên làm gì để giải quyết được ah?.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ