Trước lúc chồng qua đời, tôi vẫn không thể nói con trai mình không phải con anh

Tôi lấy chồng khi vừa bước vào tuổi 27 với người mình không hề yêu, nhưng lúc đó không còn lựa chọn nào khác. Ngày cưới, anh đã hứa suốt đời này sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ mẹ con tôi. Thế nhưng sống với nhau mới được 5 năm, khi tôi đã gắn bó, dành tình cảm cho chồng thì anh lại sắp rời bỏ mẹ con tôi mà đi vì căn bệnh ung thư phổi quái ác.

Nhớ ngày nhận được kết quả sinh thiết của chồng, trong khi tôi suy sụp, khóc hết nước mắt thì anh lại bình thản đón nhận mọi thứ. Thấy chồng cố tỏ ra vững vàng tôi lại quẩn, chính bản thân tôi đã không giúp được gì cho chồng lại khiến anh bị ảnh hưởng tinh thần hơn.

Chồng tôi bắt đầu những đợt hóa trị, anh cạo trắng đầu trước khi những sợi tóc bắt đầu rụng xuống. Trước đây, chồng là trụ cột trong nhà, ngày anh chưa bị bệnh kinh tế anh cáng đáng hết. Giờ chồng bệnh, anh vẫn cố gắng gượng dậy làm việc, động viên tinh thần tôi phải vững vàng.

Thế nhưng càng ngày sức khỏe của chồng càng yếu đi, đã mấy lần anh bị ngất xỉu phải vào viện cấp cứu. Nằm thở oxy nhưng anh vẫn cố nắm tay tôi:
“Anh vẫn ổn, anh không sợ chuyện xấu xảy ra với mình, chỉ lo cho em với con thôi”

Chồng càng như vậy càng khiến tôi suy nghĩ nhiều về việc đã giấu giếm anh suốt mấy năm nay. Trước khi đến với anh, tôi từng là một người đàn bà không ra gì. Khi còn sinh viên tôi cặp với 1 người đàn ông đã có gia đình, bất chấp sự ghen tuông, dằn mặt của vợ người ta, tôi vẫn qua lại với anh. Anh ấy chu cấp cho tôi tiền bạc, có một cuộc sống sang chảnh mà bất kể cô gái nào cũng mơ ước.

Thế nhưng khi tôi biết mình có bầu thì anh ta phủi luôn trách nhiệm và lặn mất tăm. Khi ấy chồng của tôi bây giờ vẫn đang theo đuổi mà không hề hay biết tôi đang sống cảnh vợ bé của người ta. Lúc ấy tôi đã cố tỏ ra mình là một cô gái yếu đuối muốn được yêu thương và che chở, tôi đã chủ động tạo cơ hội cho anh tỏ tình. Đêm đó tôi đã cố ý đi quá giới hạn với anh, và tháng sau thông báo tin có bầu, mặc dù cái thai đã hơn 3 tháng.

Đám cưới gấp rút tổ chức vì cả 2 gia đình đều lo cái bụng của tôi ngày một lớn lên. Trong thời gian tôi bầu bí, chồng ân cần chăm bẵm và trò chuyện với con suốt ngày. Anh càng như vậy tôi càng lo ngay ngáy, những lần đi siêu âm không bao giờ dám cho chồng vào cùng, hoặc xem phiếu khám.

Rồi tôi sinh con trai trong sự vui mừng của nhà chồng. Ai cũng biết tôi mang bầu trước khi cưới nên không hỏi han căn vặn gì cả. Đến chồng cũng không để ý gì đến ngày tháng của con nên tôi yên tâm. Cũng may là thằng bé càng lớn càng giống mẹ, anh không tỏ vẻ nghi ngờ gì con cả. Thậm chí anh yêu thương con vô cùng và chưa bao giờ muốn rời xa thằng bé.

Anh bị ung thư phổi nên sợ ảnh hưởng đến con, luôn luôn bắt thằng bé phải tránh xa mình. Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng, đã bao lần định thú hết mọi tội lỗi với chồng nhưng lại sợ anh đang bệnh tật, biết sự thật lại càng suy sụp hơn.

Tối hôm trước chồng tôi phải nhập viện vì bệnh trở nặng. Bác sỹ tiên lượng tình trạng rất xấu, động viên gia đình chúng tôi chuẩn bị tinh thần vì anh có thể ra đi bất cứ lúc nào.

Những ngày cuối đời của anh, tôi đã rất hối hận vì khi chồng còn khỏe mạnh đã lừa dối anh ấy. Đến khi sắp ra đi rồi, anh vẫn chưa biết đứa con anh hết mực yêu thương, nâng niu chiều chuộng đêm ngày không phải là con của mình.
Tôi có nên nói sự thật với chồng để giảm bớt tội lỗi của mình với anh không? Hay là cứ để bí mật này mãi là bí mật của riêng một mình tôi?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ