Tôi vừa khóc vừa ôm con mới chào đời đã vội ra đi: Xin mẹ và anh đừng mang thằng bé xa con

Tôi cũng như bao cô gái khác, luôn mơ ước về một tình yêu đẹp, một gia đình hạnh phúc, một tương lai sáng lạn. Tôi được nhận xét là một cô gái rất khá. Ngoại hình xinh xắn, lại tháo vát, nhanh nhẹn, hòa đồng. Ai cũng nghĩ, một người con gái như tôi, sẽ xứng đáng với những điều tốt đẹp trên cuộc đời.

Tôi về làm dâu nhà anh mang theo bao nhiêu ước vọng, hoài bão. Bính là người chồng chăm chỉ, hiền lành, chịu khó lại rất chung tình với vợ. Còn mẹ chồng tôi, người phụ nữ góa chồng hiền đức, phúc hậu, luôn thật lòng trân quý con dâu.

Một gia đình hoàn hảo, một tương lai hứa hẹn tháng ngày đầy ắp tiếng cười đang đón đợi tôi. Tôi và bất kì ai biết tôi cũng sẽ đều nghĩ như vậy. Nhưng ông trời đâu có cho ai hoàn hảo. Hạnh phúc kia của tôi nhất định phải có một khiếm khuyết. Chỉ là không ngờ, khiếm khuyết ấy lại quá lớn, quá sâu, quá đau với cuộc đời tôi.

Đám cưới hơn một năm, không có kế hoạch gì mà sao tôi mãi vẫn chưa có bầu. Chồng nói con cái là lộc trời cho, không thể vội vàng được. Nhưng tôi vẫn sốt ruột lắm.

Mẹ chồng tôi không hề mắng mỏ hay mỉa mai. Ngược lại, bà hết lòng chăm sóc tôi, cắt thuốc thang tốt nhất cho tôi uống. Mọi người càng như vậy, tôi lại càng thấy có lỗi. Lỗi vì tôi không hoàn thành được trách nhiệm của một người vợ, một người con dâu.

Đông y không có tác dụng, tôi quyết định gom góp tiền lên thành phố khám bệnh. Tôi gần như chết lặng khi bác sĩ nói rất khó có thể mang thai tự nhiên, buộc phải nhờ vào sự can thiệp của y học. Tôi tự trách mình vô dụng nhưng chồng, mẹ chồng lại dồn hết sức lực, của cải giúp tôi mang thai bằng được.

Tấm chân tình này của gia đình chồng khiến tôi rơi nước mắt. Rồi trời cũng thương, cho ước nguyện, sự mong mỏi của tôi. Những nỗ lực, cố gắng của gia đình tôi có kết quả khi bác sĩ thông báo tôi đã đậu thai.

Tôi phải nằm viện 6 tháng đầu để bác sĩ theo dõi, phòng trường hợp bất trắc xảy ra. Dù cho gia đình nội, ngoại 2 bên đều không có điều kiện dư giả nhưng vẫn cố gắng tận lực để lo cho tôi.

Tôi vừa về nhà gần 2 tháng thì có dấu hiệu trở dạ sinh con. Cả nhà lại tức tốc đưa tôi nhập viện. Hàng xóm láng giềng thì chỉ cầu mong cho tôi mẹ tròn con vuông vì rằng đứa con này, tôi có được khó khăn quá. Nhưng ông trời hình như không có mắt với gia đình tôi mất rồi…

Con tôi quá yếu, vừa sinh ra đã phải nằm lồng kính. Mọi chi phí cho thuốc thang, tiền viện của mẹ con tôi đã đội lên những con số không tưởng đối với một gia đình làm nông.

Chồng tôi chạy vạy, vay mượn khắp mọi nơi. Mẹ chồng lo lắng đến gầy rộc người. Tôi không đêm nào là không nhìn con qua lồng kính mà khóc nức nở. Tôi không ngờ cái kiếp làm mẹ của mình nó lại chật vật, lắm gian truân đến như vậy.

Rồi tôi gần như hóa điên khi bệnh viện trả con về. Mẹ chồng khóc ngất bên tôi, anh thì câm lặng. Có lẽ nỗi đau đớn trong anh đã lặn quá sâu chẳng thể thốt thành lời.

Tuyệt vọng đến tột cùng, tôi ôm con gào khóc trong tiếng nấc: “Xin mẹ và anh đừng mang thằng bé rời xa con”.

Đứa con mang bao nhiêu tâm huyết, sự nỗ lực, cố gắng của mẹ chồng, chồng tôi lại bỏ đi nhanh quá. Tôi gào khóc, cắn chặt môi đến bật máu, ôm chân chồng để anh không bế con đi. Mọi người buộc phải giữ, thậm chí là trói chặt tay chân tôi lại…

Ông trời ơi, sao có thể bất công đến thế!

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ