Tôi vừa dạy chị dâu 1 bài học vì: Cưới em ruột cho 5 chỉ vàng mà mừng em chồng mỗi 10 triệu

Cứ bảo sao dâu khác máu tanh lòng, thật ra nhiều bà đi làm dâu toàn tự mình chứng minh với nhà chồng điều ấy.

Dâu muốn được lòng nhà chồng thì trước hết phải coi người nhà chồng như người nhà mình. Nhà chồng, quê chồng như quê hương thứ 2 của mình. Anh em, họ hàng nhà chồng cũng thân thiết như anh em họ hàng nhà mình. Thử như thế xem có bị coi là khác máu tanh lòng nữa không.

Tôi cũng đi làm dâu rồi nên biết, mình cư xử hòa đồng, nhiệt tình với người nhà chồng ắt họ sẽ đối xử lại với mình như thế.

Trong thời gian làm dâu, dù tôi có bị chê là hơi đanh đá nhưng không bị ai bên nhà chồng quá ghét hay nói xấu sau lưng bao giờ vì tôi sống điều, biết cách cư xử.

Nhưng bà chị dâu nhà tôi lại khác, tôi chưa từng thấy ai lại sống ích kỷ, phân biệt nội ngoại như chị ta. Hồi chị ấy mới về làm dâu được vài tháng mà cả nhà ai cũng ghét, bàn ra tán vào suốt: Nào là ít nói, gặp người lớn không chịu chào hỏi, suốt ngày hướng về nhà ngoại.

Lần nào về thăm bố mẹ đẻ chị ta, tôi để ý trong nhà có cái gì không dùng tới là gom góp mang hết về cho bố mẹ đẻ ở quê. Lần thì mang cái mũ bảo hiểm đã cũ, lần thì mang đôi giày cũ của tôi không đi nữa về.

Có lần cái áo mưa tôi vừa mua nhưng không dùng vì nó dễ thấm nước, thế là chị ta xin rồi mang luôn về quê cho bố mẹ dùng.

Nhà chồng tổ chức ăn uống thì cấm bao giờ góp vào cái gì, cứ im im để bố mẹ chồng rồi các em mua sắm. Nhưng khi về thăm ngoại thì chị ấy đi siêu thị mua nào là bò úc, cá hồi, nấm, nước dùng…để mang về quê nấu lẩu cho bố mẹ ăn.

Chị ấy không nói ra đâu nhưng tôi chỉ cần để ý vài bận là biết ngay “bài” của chị. Từ đồ ăn đến đồ dùng chị dâu tôi đều muốn khuân hết về bên nhà ngoại. Không biết anh trai tôi có biết chuyện hay không mà không góp ý để chị ấy sửa đổi.

Mấy năm trước em gái chị ấy cưới tôi biết được khi đó anh trai tôi phải mua tặng 5 chỉ vàng đánh dây chuyền để chị ta mang lên trao cho em gái. Vậy mà vừa rồi em gái tôi chính là em chồng của chị ấy cưới thì chị ta chỉ bỏ phong bì vỏn vẹn 10 triệu tiền mặt.

Anh trai tôi có gợi ý: “Hay là đi vàng cho sang mà nó lại giữ được”.

Nhưng chị ấy gạt đi bảo: “Vàng giờ đang đắt lắm mua phí tiền”.

Đắt thì mua ít cũng được, nhưng mang lên trao em ấy cũng thích hơn. Nhưng chắc chị dâu tôi tiếc tiền gia công vòng nên nhất quyết không đồng ý.

Tôi ghét nhất cái kiểu phân biệt giữa bên nội bên ngoại như thế. Nhà tôi đường đường là nhà trai còn chưa phân biệt thì thôi. Chị ta làm dâu mà dám tự cho mình cho mình cái quyền ấy thì không thể chấp nhận nổi.

Hôm ấy chứng kiến cảnh anh trai tôi và chị dâu cãi nhau về việc tiền mừng ít quá. Rõ ràng anh tôi đang quá nhẫn nhịn mà chị dâu cứ gào mồm lên bảo:

“Tiền tôi, tôi cho ai là quyền của tôi sao bắt ép được. Nó là em anh nên kiểu gì anh chả thiên vị nó hơn. Nhưng đây nó cũng là em tôi nên tôi cho nhiều hơn chút thì có làm sao”.

Nghe chị ta nói thế, tôi tức quá nên lao vào giúp anh trai dạy bảo chị dâu:

“3 năm trước tiền vàng đều có giá, chị cho em chị 5 chỉ vàng anh tôi có nói gì đâu. Giờ tiền vàng đều mất giá, anh tôi chỉ muốn tặng em gái vài chỉ vàng cho đẹp mặt thôi mà chị không đồng ý. Có phải chị đã quá khốn nạn sao”.

Chửi xong tôi đi về thẳng, nhìn cái mặt chị ấy là tôi không ưa nổi rồi. Người khôn lỏi như thế đúng là không thiếu, nhưng rơi vào trường hợp nhà tôi thì đúng là có chút bất ngờ. Nhờ mọi người cho lời khuyên xem xử lý như vậy đã được chưa.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ