Tôi đi nước ngoài 5 năm chật vật kiếm được 2 tỷ, về chồng mua luôn con ôtô lái cho oách

Cách đây chục năm trước, vợ chồng tôi đến với nhau bằng hai bàn tay trắng. Khi cưới, cả gia đình 2 bên cũng không khá giả, may là nhà chồng ở ngoại thành Hà Nội, có 3 suất đất chia cho 3 anh em nên bọn tôi cũng xây được căn nhà cấp bốn lên, có chỗ chui ra chui vào. Hồi đó chồng tôi còn động viên:
“Thôi cố em ạ, rồi mình kiếm tiền xây 2-3 tầng lên là ngon”

Tôi cũng nghĩ đến tương lai như vậy, vợ chồng tôi còn trẻ, sức dài vai rộng, chỉ cần tu chí làm ăn thì chẳng mấy chốc mà làm được nhà. Thế nhưng thực tế không như mình nghĩ. Hai vợ chồng làm bục mặt tháng cũng chỉ kiếm được hơn 20 triệu, mà từ lúc tôi sinh con thì kinh tế ngày càng eo hẹp. Đến lúc đẻ bé thứ 2 thì tôi bị mất việc luôn, ở nhà ôm 2 đứa con.

Chồng tôi một mình đi làm, tiền thiếu trước hụt sau, mà lại hết mẹ đến bố chồng ốm đi mổ, vợ chồng tôi lại phải đứng ra vay mượn lo cho ông bà. Nợ chồng nợ chất, nhiều lúc vợ chồng quay ra cãi vã cũng chỉ vì tiền.
Lúc con được 1 tuổi tôi gửi trẻ để đi bán quần áo nhưng chẳng ăn thua. Nghĩ chán nghĩ chê không biết làm gì ra tiền, mà nợ thì lãi mẹ đẻ lãi con tính theo từng ngày.

Đúng thời gian đó chị họ tôi đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan về ăn Tết. Chị ấy rủ tôi sang bên đó làm ăn. Nghĩ đi nghĩ lại, bàn bạc chán chê với chồng rồi anh cũng cho tôi đi. Sang bên đó tôi làm giúp việc cho một gia đình đại gia, tôi chăm sóc cho ông chủ bị liệt.

Nói chung công việc cũng khá cực nhưng tôi cố gắng giành giụm. Đi được gần 1 năm thì trả được hết nợ với thỉnh thoảng gửi về cho chồng một ít. Ở bên này chồng cũng gọi điện giục tôi gửi tiền suốt. Nhưng hồi đi được 2 năm về thăm con, tôi nghe phong phanh tin chồng mình ở nhà có bồ.

Lúc biết chuyện tôi cũng đau đầu lắm, nhưng rồi nghĩ mình đi như thế anh ở nhà thiếu thốn ra ngoài bóc bánh trả tiền cũng là điều đương nhiên. Thôi thì miễn anh chăm sóc các con tốt để tôi yên tâm kiếm tiền là được rồi.
Nhưng từ lúc biết chồng hay ra ngoài, tôi cũng hạn chế tiền gửi về, làm được bao nhiêu gửi vào sổ tiết kiệm 2 vợ chồng đứng tên, nhưng tôi cầm sổ nên anh không rút được.

Sang đó làm 5 năm thì tôi để giành cả lương, cả thưởng được hơn 2 tỷ. Tôi nghĩ số tiền này cũng đã đủ để về xây một căn nhà, còn lại hòm hòm vốn kinh doanh một cửa hàng rượu nho nhỏ rồi. Vì tôi cũng có máu buôn bán, lại thích kinh doanh các loại rượu từ lâu rồi, nhưng còn thiếu vốn thôi.

Tôi về có tiền thì chồng mừng lắm, các con cũng ngoan ngoãn nên tôi rất biết ơn anh. Khi chồng ngọt nhạt bảo để anh giữ sổ tiết kiệm tôi cũng đồng ý, vì nghĩ của chồng công vợ, đi đâu mà thiệt, rồi nay mai tôi sẽ bàn với anh chuyện làm nhà và kinh doanh.

Thế mà hôm sau chồng tôi vác sổ tiết kiệm đi mua luôn 1 con ô tô gần 2 tỷ. Về còn khoe:
“Anh lấy bằng mấy năm nay rồi mà không có xe đi! Thích quá, cảm ơn em nhé!”

Nghe thế tôi chỉ biết ôm đầu gào lên:
“Anh bị điên à, tiền xây nhà, tiền vốn làm ăn của tôi sao anh dám đem đi mua xe hả”
“Nhà có rồi còn gì, ở thế này anh thấy vẫn thoải mái chán. Làm ăn thì đôi ba chục triệu là đủ chứ mấy. Mang tiếng vợ đi nước ngoài về, phải mua con ô tô cho thiên hạ người ta lác mắt”

“Anh điên rồi, trả tiền lại cho tôi…”
“Ơ thế tiền của vợ không phải tiền của chồng à. Cô đừng có giở cái giọng đấy ra”

Em tiếc tiền đến chảy cả máu mắt. Bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, bao nhiêu tủi nhục của tôi suốt mấy năm qua mà chồng dám tùy tiện mang mua cái xe ô tô đi cho oách, tôi đến cắn lưỡi mà chết thôi. Giờ tôi cũng chẳng biết đi xe để mà tịch thu nữa, chán nản quá mọi người ạ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ