Theo bạn trai cũ ra nước ngoài, chồng bần hàn của tôi vẫn gọi: Bên đó khổ quá thì về với anh

Tôi với chồng lấy nhau đã 3 năm nhưng vẫn chẳng đâu vào đâu: nhà cửa chưa có, xe cũng không luôn, vẻn vẹn cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu.

Chồng tôi làm kỹ thuật cho 1 công ty điện tử ở tỉnh, lương tháng được tầm 10 triệu, tôi làm kế toán lương 6 triệu. Tôi muốn hai vợ chồng mua được 1 căn nhà mặt đất ở thành phố nơi chúng tôi làm việc để vừa tiện đi làm mà cuộc sống lại văn minh hơn.

Nhưng chồng tôi cứ bảo không đủ tiền để mua:

“Mua nhà ở thành phố xa xỉ quá, tạm thời lấy đâu ra tiền, nhà ở quê vừa rẻ hơn lại gần gia đình hơn sao em không thích nhỉ”.

Tôi không thích cách nói ấy của chồng, tôi muốn càng khó anh càng phải cố gắng để đạt được. Thế mới là người đàn ông trưởng thành. Đằng này anh thấy khó mà bàn chùn thật chẳng đáng làm trụ cột gia đình.

Loading...

Lúc nào chồng tôi cũng bảo thuê nhà ở thành phố thôi, còn mua nhà ở quê, sau già về quê sống như thế vừa sớm mua được nhà lại cũng tiết kiệm.

Còn tôi lại muốn phấn đầu mua nhà thành phố để ở, sau già có tiền nữa thì mua 1 mảnh đất nhỏ ở quê, xây căn nhà nhỏ để tuổi già muốn về quê thăm thú gì thì về.

Hai vợ chồng vì thế mà suốt ngày bất đồng quan điểm. Anh ngày ngày chỉ biết làm mỗi việc ở công ty mà không lo kiếm thêm việc khác để tăng thu nhập. Cuối cùng vì quá chán nản nên tôi đã ngã vào vòng tay người yêu cũ .

Anh làm việc ở nước ngoài, giờ đã định cư yên ổn bên ấy. Vừa rồi anh về quê thăm bố mẹ, mua tặng bố mẹ hẳn cái xe ô tô, còn cho tiền anh trai và chị gái xây nhà. Chúng tôi tình cờ gặp lại nhau, và tôi thì không khỏi có chút rung động.

Trước kia vì chuyện anh đi nước ngoài mà 2 đứa chia tay, giờ thấy tôi vất vả như vậy nên anh tỏ lòng muốn nối lại duyên xưa.

Trong giây phút không kìm chế được bản thân chúng tôi đã đi quá giới hạn. Khi mọi chuyện đã rồi thì tôi quyết định cho 2 chúng tôi 1 cơ hội nữa.

“Anh có ngại không khi em là gái đã có chồng?”

“Không sao cả, may mà em chưa vướng bận con cái? Giờ chỉ cần em ly hôn với chồng, chấp nhận theo anh ra nước ngoài định cư là được rồi”.

Ngày tôi đưa lá đơn ly hôn là ngày đầu tiên trong cuộc đời chồng tôi khóc. Anh xin lỗi tôi rất nhiều: rằng cho anh cơ hội anh sẽ cố gắng hơn, đừng bỏ anh lại, anh không thể sống thiếu em được, anh sai rồi…

Nhưng chuyện đã rồi, tôi không thể làm khác được nữa. Bố mẹ tôi cũng ra sức khuyên can, nhưng lòng tôi đã quyết không thể thay đổi được. Tôi cần 1 cuộc sống đầy đủ, giàu có hơn là cuộc sống nghèo khổ với người chồng cũ.

Lúc tôi dọn đồ ra khỏi phòng trọ, tạm biệt người chồng đầu ấp tay gối suốt 3 năm, anh vẫn gọi với lại:

“Nếu ở bên ấy em không hạnh phúc hãy về với anh. Anh vẫn sẽ đợi em”.

Dù thấy có chút tội lỗi nhưng tôi đã quyết rồi, phải vì tương lai tươi sáng mà mạnh dạn thay đổi thôi. Đời mình mình không lo thì mong chờ vào ai được chứ?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ