Thấy em vừa vắt sữa cho con vừa khóc, chồng hăng hái: Để anh chữa tắc tia sữa cho vợ

Ngày em có thai, 2 vợ chồng vỡ òa trong hạnh phúc các chị ạ. Bọn em muộn con nên cưới nhau mãi 3 năm mới có bầu, mừng đến rớt nước mắt luôn.

Chồng em đi làm xa tháng mới về nhà một lần. Em sống chung với mẹ chồng, bà cổ hủ, khó tính thôi rồi. Ngay chuyện em mãi mới có con, bà cũng mang đi nói ra nói vào suốt. Lúc nào cũng bảo em là dừa điếc, chắc do kiếp trước ăn ở không có đức nên kiếp này họa lây sang con trai bà.

Đến lúc em có bầu, sức khỏe yếu, lại nghén lên nghén xuống khổ sở, bà càng nói máy móc ác liệt. Có hôm em bò lê bò lết vào trong nhà vệ sinh nôn mà mẹ chồng toàn bảo:
“Đàn bà ai chẳng chửa đẻ, chị cứ làm như mình công to lắm không bằng”

Đã không được chồng ở bên chăm sóc còn suốt ngày phải nhìn sắc mặt mẹ chồng em thật sự quá mệt mỏi. Nhiều lúc chỉ muốn nhanh nhanh đến ngày sinh, mong con ra đời có bạn đỡ tủi thân.

Thế nhưng lúc em sinh con còn cực hơn khi nghén gấp 10 lần. Mẹ đẻ em mất cách đây 5 năm rồi. Bố thì nghe tin con gái đẻ cũng lên thăm được 1 hôm rồi về, đàn ông biết gì đâu mà chăm gái đẻ. Mẹ chồng mang tiếng là người hiểu biết, thế mà hôm lên viện chăm em lóng nga lóng ngóng, được mỗi cái miệng là nói nhiều. Hễ ai hỏi gì bà cũng xoen xoét kể công nhưng chăm dâu, chăm cháu thì chẳng ra làm sao cả.

Sinh mổ nên em không về sữa ngay. Xung quanh thấy người ta có mẹ đẻ, mẹ chồng thi nhau mua đồ này đồ kia về gọi sữa cho cháu. Mẹ chồng em thì chẳng làm gì cả, ngày nào cũng nấu cơm trắng với mấy miếng thịt nạc cho dâu ăn.
Đến bác ở giường bên thấy mấy ngày mà con em chưa có sữa mẹ, bác còn giúp chải cho sữa về. Trong khi đó mẹ chồng em thì buông câu:
“Trẻ con nó ăn được mấy mà phải hoắng lên, rồi khắc có sữa tất”

Rồi đến lúc sữa về tràn trề, con còn nhỏ chưa ti được nhiều nên em bị tắc tia sữa, đau đớn kinh khủng, hai bên ngực cứ như hai cái bánh giày cứng đét ốp vào đó vậy. Đã thế mọi người gợi ý mua máy hút sữa hay thuê người đến thông tắc tia sữa mẹ chồng em đều gạt phắt:
“Ối giời, tốn tiền, cứ vắt tay nó khắc ra hết”

Vừa nói bà còn lấy tay nắn bóp làm em đau muốn ngất luôn. May là hôm ra viện thì chồng em cũng về. Có chồng ở bên, mọi thứ khác hẳn ngay. Chồng em làm dân công trình nhưng chăm trẻ con khéo ơi là khéo, bế ẵm con cả buổi để em nghỉ ngơi. Mẹ chồng có lắm mồm thò ra câu nào anh phản ứng ngay.

Lúc tối thấy em ngồi vừa vắt được thìa sữa cho con vừa khóc, anh bảo:
“Sao phải khổ thế, mẹ bảo em nhiều sữa lắm mà”
“Hôm nay lại tắc rồi anh ạ”

Chồng em thấy vợ bị đau thế liền hăm hở xung phong:
“Anh có cánh này hay lắm, để anh thông tắc tia sữa cho vợ nhé”

Lừa lừa lúc mẹ chồng đi ra ngoài, anh giúp vợ “chữa tắc tia sữa” theo cái kiểu đàn ông nhất. Anh làm một loáng mà ngực em nhẹ nhõm hẳn. Thằng cò con từ lúc mẹ thông sữa rồi cứ mút chùn chụt, ăn hau háu chứ không động tí lè ra khóc như mấy hôm đầu nữa.

Mẹ con em nằm ổ được tháng rồi, chồng lại lên công trình mà buồn thật các chị ạ. Em lại ở nhà đối mặt với mẹ chồng cổ hủ, lạc hậu và khó tính, chắc em đến phát phiền lên thôi. Dù gì thì gì lúc chăm con nhỏ như này có chồng ở bên cạnh vẫn hơn các mẹ nhỉ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ