Thấy con dâu để bỉm bẩn lên bàn, mẹ chồng làm ầm lên thì bị con trai quát: Tất cả do bà hết

Có ai đi làm dâu mà khổ như em, cảm giác ngột ngạt khổ quá đi tù mọi người ạ. Có lẽ trần đời em chưa gặp người mẹ chồng nào ghê gớm như bà.

Chẳng là ngày yêu mẹ chồng đã phản đối kịch liệt chuyện tình cảm của hai đứa em. Tất cả cũng chỉ vì bà đi xem người ta bảo em với anh không hợp tuổi. Chính xác thì bà thích con trai cưới con gái bà bạn làm cùng cơ quan bà ngày trước.

Vì không ưa nên dưa có giòi, lúc nào mà cũng xét nét làm khó em. Cơm canh em nấu mười bữa như mười bà hết chê mặn lại chê nhạt. Ban đầu em cũng nghĩ có thể mình nấu không hợp khẩu vị với bà nên ngày nào cũng nghĩ đổi món. Nhưng sau thấy các thành viên khác trong nhà ai ăn cũng khen ngon, không ai chê bai gì cả nên em mới biết thực chất bà muốn làm khó em mà thôi.

Khổ nhất ngày em bầu bí, đã nghén lại sống với mẹ chồng căng thẳng quá em tí sảy thay. Được 3 tháng mà bị ra máu rong kinh mất mười mấy ngày. Cũng may thuốc men vào nên em cũng giữ thai được. Có điều phải nằm treo chân trên giường tới tháng đẻ. Điều này làm mẹ chồng em bực lắm.

Thấy con dâu không đi làm, bà xót con trai nên cứ ra vào mỉa em ăn bám hại chồng. Nhiều hôm nằm trong nhà nghe bà mắng chó chửi mèo kiểu dằn mặt con dâu mà em tủi thân rơi nước mắt. Cực quá nhiều lần em cũng òa khóc nức nở nhưng chồng em lại động viên: “Kệ mẹ đi em, đừng suy nghĩ nhiều. Quan trọng vợ chồng mình sống với nhau cơ mà”.

Cũng may trời thương, đủ chín tháng 10 ngày con em chào đời khỏe mạnh. Trong suốt thời gian ở cữ, mẹ chồng không hề quan tâm hỏi han em nửa lời. Mình em đêm trông con ngày làm việc nhà. Cũng vì thế mà người lúc nào cũng mệt mỏi, váng vất. Nhiều lúc em chỉ muốn bế quách con em đi tới nơi nào sống một mình để khỏi phải suy nghĩ.

Rồi thần chí em bắt đầu không ổn định suốt ngày cứ nhớ nhớ quên quên. Nhiều khi như kiểu làm việc trong vô thức. Cơm canh nấu quên muối, cơm cắm không đổ nước, quần áo chưa giặt đã phơi. Mẹ chồng em thấy thế cứ chửi em vụng lười mà em chẳng biết giải thích thế nào cho bà hiểu.

Đỉnh điểm sáng hôm ấy bà ngủ dậy thấy chiếc bỉm bẩn trên bàn trang điểm của bà thế là bà gào ầm bảo em hỗn láo, tỏ thái độ dằn mặt bà. Mà nói thật, thề luôn khi ấy em không tài nào nhớ ra nổi em bỏ bỉm vào phòng bà lúc nào. Đầu óc em cứ lơ mơ như ngớ ngẩn. Nhưng cũng biết là mình sai nên em cúi đầu nhận lỗi.

Song bà nhất quyết không tha, cứ nhảy cồ cồ chửi em. Bà còn gọi cả chồng em chửi bảo anh không dậy được vợ thì để bà tống em về nhà đẻ cho bố mẹ em dạy lại.

Em cứ tưởng chồng em sẽ cau mày mắng, ai ngờ anh quát thượng:

“Vợ con ra nông nỗi này cũng là tại mẹ đó. Vì sống với mẹ quá căng thẳng áp lực, suốt ngày bắt bẻ chèn ép con dâu nên cô ấy mới trầm cảm sau sinh, tinh thần không minh mẫn đó mẹ không nhận ra à”.

Thì ra chồng em vẫn để ý theo dõi em, thấy vợ có biểu hiện lạ, anh đọc sách báo tham khảo biết em bị trầm cảm sau sinh nên mới làm toáng lên với mẹ. Vậy là bà im tịt.

Vài ngày sau, chắc được con trai giải thích nói chuyện nên bà cũng hiểu ra mà đối xử với em đỡ quá đáng đi đôi phần. Nhờ đó mà em đỡ căng thẳng. Nhưng đúng là sống chung với mẹ chồng nản thật các mom ạ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ