Thấy bồ có bầu, chồng lập tức đòi bỏ vợ, 2 năm sau quay về van xin vì đã nuôi con tu hú

Nghĩ lại mới thấy ông trời đúng là có mắt các chế ạ. 2 năm trước em ôm con khóc cạn nước mắt rời tòa, còn hắn sung sướng ôm hôn ả bồ đắc thắng vì rũ bỏ được vợ. Lúc ấy em hận đời lắm, nghĩ ông trời sao lại bất công để mẹ con em khổ như vậy.

Bao năm hi sinh vì chồng, gần như làm nô lệ cho gia đình hắn, trọn phận vợ hiền dâu thảo, vậy mà cuối cùng vẫn bị đá bay ra đường. Song tới giờ này, khi tận mắt thấy hắn quỳ dưới chân van lơn xin cho nhận lại con mà em hả lòng hả dạ các chế ạ. Quả thực, ông trời không bao giờ lấy đi của ai tất cả…

Kết hôn khi hắn chẳng có gì ngoài bàn tay trắng. Vì hắn, em lăn lộn ngược xuôi lo kinh tế để chồng học thêm hết cái này tới cái khác. 3 năm cày cuốc không kể ngày đêm, sự nghiệp của chồng mới bắt đầu có tiến triển. Nhờ có thêm bằng ngoại ngữ, hắn xin được vào làm cho một doanh nghiệp nước ngoài, lương tháng hơn 30 triệu. Cũng từ đó kinh tế vợ chồng mới bớt eo hẹp.

Được cái hắn làm có năng lực, lại chịu khó nên được sếp trọng dụng lắm. Nhưng sang công ty mới làm được khoảng hơn năm thì em bắt đầu nhận ra hắn thay đổi. 10 ngày tới 9 ngày hắn đi sớm về khuya, chuyện chăn gối vợ chồng bỏ ngỏ không hỏi tới. Lắm lúc thấy lạ, em hỏi thì lão trả lời nhát gừng:

Loading...

“Công việc áp lực, mệt bỏ xừ tâm trí đâu mà nghĩ tới mấy chuyện ấy”.

Thương chồng em cũng chẳng đòi hỏi gì, thậm chí còn ra sức chăm lo sức khỏe cho hắn. Từ ngày công việc của hắn ổn định, em cũng lui lại sau để vun vén gia đình. Công việc công ty em chỉ làm đủ chừng đủ mực chứ không đầu tư phấn đấu hết mình như trước kia, nghĩ thế hắn mới yên tâm phấn đấu sự nghiệp.

Nhưng đời không biết được chữ ngờ mọi người ạ. Cứ nghĩ mình hi sinh như thế sẽ được chồng trân trọng lại.Thế mà đùng cái vào 1 ngày đẹp trời, đi làm về hắn gọi em về phòng đặt phịch lá đơn ly hôn xuống mặt bàn bảo:

“Ký đi”

Em ớ người hỏi:

“Như vậy là sao? “

Hắn nhếch miệng cười:

“Là tôi hết tình cảm với cô rồi nên muốn ly hôn. Nói thật, trong thời gian qua tôi đã có người khác rồi. Cô ấy đang mang mầu đứa con của tôi”.

Đau không khóc được luôn mọi người ạ. Hắn nằng nặc ly hôn đá mẹ con em ra đường. Ngày bế con đi, trong tay em có duy nhất 20 triệu. Đi thuê nhà, sắm sửa linh tinh là hết. Còn hắn, trước tòa hứa mỗi tháng chu cấp cho con 3 triệu, nhưng thực tế cả năm chẳng ngó ngàng tới con. Em giục quá hắn chỉ gửi được triệu rưỡi, hai triệu còn lại ỉm đi. Sau công việc của em ổn định, lương lậu thu nhập khá hơn em cũng chẳng màng tới khoản tiền phụ cấp của hắn nữa.

Hơn 2 năm trôi qua, cay đắng trong em cũng nguôi ngoai đi. Nhưng lòng vừa bình lặng thì hắn lại đột ngột xuất hiện. Trưa qua em đang cho con ngủ thì hắn tới tìm. Vừa thấy em mở cửa, hắn đã sụt sịt van xin:

“Anh sai rồi, xin hãy tha thứ cho anh. Mất mẹ con em rồi anh mới biết mình sai lầm. Mấy năm nay anh bị cô ta lừa, ngày ấy cô ta lừa anh đổ vỏ. Là anh ngu dại mới tin lời ả. Xin em cho anh cơ hội được làm lại từ đầu với 2 mẹ con”.

Nghe hắn nói mà em sởn da gà, đúng là hắn không đến tìm em còn đỡ. Chứ gặp hắn rồi em chỉ thấy khinh. Vậy nên em độp thẳng:

“Anh ngu hay dại đều không liên quan tới mẹ con tôi nữa. Mời anh biến khỏi nhà tôi ngay”.

Em sập cửa, hắn đứng ngoài gọi cả tiếng đồng hồ van xin sau mệt tự bỏ đi. Từ đó tới giờ liên tục nhắn tin, gọi điện em cũng không nghe máy các mom ạ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ