Sau khi chồng ngủ say, tôi lại đau đớn khóc cạn nước mắt nghĩ về 395 ngày làm vợ của mình

Tôi lấy chồng hơn 1 năm, chính xác đến thời điểm hiện tại ngồi đây viết những dòng này là đúng tròn 395 ngày làm vợ. Chúng tôi chưa có con, thật ra là tôi không dám đẻ. Chẳng biết cuộc hôn nhân này có thể kéo dài tới lúc nào, nhỡ đâu không hạnh phúc đẻ ra lại tội con trẻ.

Chồng tôi nhìn bề ngoài cái gì cũng tốt: Gia thế tốt, công việc tốt, ngoại hình tốt…

32 tuổi anh có nhà riêng, có xe ô tô và có sổ tiết kiệm mà nhiều người mơ cũng chưa có được.
Anh rất hoạt ngôn, ngoại giao giỏi cực khéo.

Ai cũng nói tôi số sướng mới lấy được anh, ban đầu tôi cũng tưởng vậy. Nhưng lấy về rồi mới biết con người chẳng ai hoàn hảo cả. Ai cũng có những mặt xấu xí mà người ngoài nhìn vào không thể thấy được.

Chỉ khi về sống cùng 1 nhà, thở cùng 1 bầu không khí, ăn chung 1 mâm cơm thì mới hiểu rõ bản chất của nhau như thế nào.

Chồng tôi là người đàn ông bạo dâm. Tôi không biết nói vậy có quá với anh không hay là do tôi yếu không đáp ứng nổi nhu cầu của anh.

Từ lúc cưới tới bây giờ tôi chỉ được nghỉ ngơi vài ngày đèn đỏ, hoặc những hôm anh phải đi công tác. Còn lại đêm nào mà cũng như đêm nào, đều như vắt chanh.

Khi tôi mệt mỏi, tỏ ra khó chịu, ban đầu thì anh nịnh ngọt, sau đó là hằn học rồi nổi cáu. Tôi càng cầu xin, anh càng điên tiết lao vào, hùng hục hùng hục không cần để ý tới cảm xúc của vợ.

Sống bên chồng, tôi chẳng thấy hạnh phúc mà chỉ toàn đau đớn, đau cả về thể xác lẫn tinh thần.

Trước đây tôi yêu anh là thế, vậy mà cho tới hiện tại, tình yêu đó chỉ là con số không tròn trĩnh. Thậm chí nhìn thấy chồng là tôi sợ, cả người run lên bần bật.

Tôi hoảng loạn mỗi lúc gần gũi chồng. Khoảnh khắc đó tôi chỉ ước rằng giá mà mình có thể ngất đi được, giá mà sau đó mình không cần tỉnh lại nữa.

Nhiều lần tôi nghĩ đến việc sử dụng thuốc hỗ trợ biết đâu tôi sẽ đón nhận điều đó nhẹ nhàng hơn. Nhưng sau khi tìm hiểu, tôi thấy thuốc cũng rất độc hại, tôi không thể vì chuyện đó mà làm hại đến sức khỏe mình thêm nữa. Chịu đựng được tới khi nào thì chịu đựng, không chịu nổi nữa thì ly hôn.

Nhiều lần tôi nghiêm túc nói chuyện với chồng về vấn đề này nhưng anh đều gạt đi bảo tôi kém cỏi:

“Có mỗi nhiệm vụ làm vợ mà cũng không xong. Nản em quá”.

Bình thường ngoài những lúc đó ra thì lúc nào anh cũng tỏ ra là người đàn ông của gia đình. Anh lo chu toàn mọi việc trên dưới trong nhà, nội ngoại đều rất quý anh. Chỉ có mỗi chuyện kia là khiến tôi bế tắc.

Mỗi lần xong chuyện chồng lăn ra ngủ say như chết tôi lại nằm đó khóc thầm, vừa đau đớn, vừa sợ hãi và tủi thân.

Mọi người có cách gì đó giúp tôi vượt qua chuyện này được không, cho tôi xin ít kinh nghiệm với ah. Thật sự tôi hết cách rồi, nhìn hôn nhân gia đình đang trên bờ vực tan vỡ nhưng không làm gì được thật là đau lòng.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ