Sau 1 ngày làm dâu, tôi gom 30 cây vàng và để lại mẩu móng tay cho mẹ chồng rồi bế con đi

Hiện tại, tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc mà chúng tôi đến với nhau. Lần ấy Hùng thất tình nên tìm đến tôi. Rượu chè tâm sự với nhau kiểu gì mà sáng hôm sau tỉnh dậy, cả tôi và Hùng đều không mảnh vải che thân.

Sau lần ấy, Hùng chuyển qua yêu tôi vì muốn gánh trách nhiệm về cái đêm anh đã vô tình lấy cái ngàn vàng của tôi. Thực chất ban đầu tôi không yêu Hùng, tôi chỉ coi anh là bạn thân. Nhưng sau này chính sự quan tâm chăm sóc của anh khiến tôi có tình cảm.

Sau đêm “nhỡ” ấy, tôi và Hùng thường xuyên qua lại với nhau. Yêu được 2 năm thì Hùng công khai mối quan hệ của 2 đứa và đưa tôi về ra mắt.

Nhà Hùng giàu, bố mẹ anh là dân kinh doanh nên kỹ tính và khó gần. Biết tôi chỉ là đứa nhà quê, bố mẹ anh cấm đoán chúng tôi yêu nhau. Sau lần ấy thì tôi không đến nhà Hùng nữa.

Nhiều lúc tôi định chia tay nhưng Hùng không đồng ý. Anh bảo con gái quan trọng nhất trinh tiết. Anh đã lấy của tôi, giờ mà chia tay ắt hẳn cuộc sống hôn nhân của tôi sẽ khổ. Vì thế anh đòi ở bên tôi bằng được dù có cưới hay không.

Đùng cái tôi có thai, ngày đưa que thử thai 2 vạch cho Hùng, tôi sợ lắm. Nhưng chính giây phút ấy anh lại nắm chặt tay tôi nói sẽ kết hôn vì không muốn con sinh ra không có bố.

Lại 1 lần nữa tôi bước chân vào nhà Hùng. Lần này anh lấy đứa bé ra dọa và ép bố mẹ phải cưới nhưng ông bà vẫn không chịu. Giận bố mẹ Hùng chuyển hẳn ra ngoài ở với tôi như vợ chồng và chăm sóc tôi suốt những tháng ngày bầu bí.

Rồi tôi sinh 1 bé trai kháu khỉnh. Những tưởng đứa bé ra đời thì bố mẹ anh sẽ nhận, nhưng không họ lại lần nữa từ bỏ máu mủ của mình. Cứ thế tôi tủi nhục ôm con về quê chăm sóc đến khi nó được gần 1 tuổi thì nhà Hùng bất ngờ mang trầu cau đến xin cưới. Thấy tôi bất ngờ, Hùng nháy mắt ra hiệu mọi chuyện đã ổn. Anh đã giúp tôi có 1 gia đình đúng nghĩa và không phải sống cảnh mẹ đơn thân.

Đám cưới được tổ chức hoành tráng. Mẹ chồng hào phóng lên trao cho tôi hẳn 30 cây vàng trước mặt quan khách. Nhận vàng của bà, tôi buồn nhiều hơn vui, không biết bà định làm gì với tôi sau này.

Cưới xong, vợ chồng tôi về nhà. Ôm lấy tôi, Hùng cười hạnh phúc bảo: “Cuối cùng anh cũng cho em và con có 1 danh phận”.

Những tưởng hạnh phúc đã mỉm cười với tôi rồi. Nhưng không, mọi tất cả mọi thứ chỉ là một giấc mơ, qua một đêm tôi phải tỉnh lại với thực tại phũ phàng.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm làm ăn sáng cùng giúp việc. Đang loay hoay rửa hành thì mẹ chồng xuống hắng giọng:

“Tôi tưởng thằng con hoang đó thì bố mẹ cô phải nuôi, nhà tôi không thừa của chứa thứ của nợ ấy? Từ giờ đến trưa cô bế ngay nó đi cho tôi”.

“Mẹ ạ, mẹ sẽ hối hận về câu nói này đấy!”.

Không nói gì, tôi lên thẳng phòng gom hết 30 cây vàng, cắt mẩu móng tay của con trai gói lại mang sang để ở giường mẹ chồng. Trả lại mẹ chồng tất cả những thứ đó và cả bằng chứng minh oan cho mẹ con tôi, tôi bế con đi thẳng không lời từ biệt người chồng đang ngủ say kia nữa.

Từ ngày tôi bế con về ngoại, chồng ngày nào cũng đến xin lỗi mong tôi quay về.

1 tuần sau, Hùng về quê tìm tôi, nhưng không phải đi một mình mà có cả mẹ anh. Bà hối hận khi đã đuổi tôi đi. Tôi bình thản nói với bà: “Khi nào mẹ hết khinh con thì con về”.

Nghe vậy bà không nói gì, lẳng lặng ra về dù rất muốn được bế cháu nội. Tôi làm thế là không phải, nhưng tôi muốn mẹ chồng hiểu 1 điều rằng tôi không lừa dối và tham lam như bà nghĩ.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ