Phụ nữ sống bằng tiền của mình, cực thân một chút mà yên lòng

“Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, câu nói chưa bao giờ cũ khiến bất cứ ai cũng thêm phần khẳng định vai trò của người vợ. Chăm chồng, chăm con, lo toan cho những hoạt động đời sống của gia đình… tất cả những điều đó được coi là trách nhiệm của người vợ.

Có lẽ chính vì thế mà nhiều người luôn nghĩ rằng: Là phụ nữ không cần quá giỏi, chỉ cần ở nhà làm tốt việc chăm lo gia đình là được. Cứ như thế công việc của họ là hàng ngày tiếp xúc với bốn bức tường, làm quen với góc bếp thân yêu, dọn dẹp quần áo, nhà cửa…

Phụ nữ đi làm kiếm tiền cực thân 1 chút mà an cái lòng, chồng tôn trọng. Ảnh minh họa

“Tôi cũng đã từng như thế, cũng đã sống trong những khoảng thời gian như vậy và luôn ngây ngô cho rằng ở nhà chăm sóc gia đình tốt mới là điều mình cần làm để duy trì hạnh phúc.

Thế nhưng tất cả những điều đó đều là sai lầm hết khi phát hiện ra ở không chẳng đi làm kiếm tiền mới là điều dại dột nhất của người phụ nữ. Vì thuộc dạng mắn nên vừa kết hôn, tôi đã cấn bầu.

Ốm nghén làm tôi suốt ngày xanh ngắt như tàu lá nên gia đình chồng khuyên nên ở nhà khỏi đi làm, để dưỡng sức và dưỡng thai. Thêm nữa là lương kế toán của sinh viên vừa mới ra trường cũng ba cọc ba đồng chẳng đáng để hao tổn sức khỏe.

Nghĩ đến chuyện chồng bảo “em ở nhà, anh nuôi”, nghe xuôi xuôi lại lâng lâng hạnh phúc, thế là tôi đồng ý nghỉ. Ừ thì ở nhà không làm ra tiền nên mọi chi phí tiêu pha cái gì cũng đều ngửa tay xin chồng.

Lương anh chẳng thấp chẳng cao, được cái nhà không phải đi thuê, ăn chung với ông bà nên khéo co thì đủ. Cũng có lúc tôi thấy bí bách khi việc lớn nhỏ gì cần đến tiền cũng phải báo với chồng, song lúc đó định cố đến bao giờ con ra đời sẽ tính chuyện đi làm sau.

Thế mà con một tuổi, rồi hai tuổi, tôi vẫn thấy mình ở nhà, lúc nào cũng luộm thuộm với việc chăm con. Lấy cớ thu nhập không có gì xông xênh nên chồng tôi không đồng ý thuê người giúp việc.

Anh nịnh vợ ở nhà chăm con cho nó khỏe, đằng nào cũng có ông bà giúp sức. Song nói thật, ông bà chẳng giúp được gì, mình tôi xoay với đủ việc từ cho con ăn con ngủ, đến cơm nước giặt giũ, cái gì cũng đến tay!

Nghĩ cho cái phận đàn bà ở nhà ăn bám bạc bẽo chẳng khác gì con người ở, tôi quyết đấu tranh với chồng để đi làm. Thậm chí còn sẵn sàng cho con học trường công để chồng không lấy cớ.

Thế mà đùng 1 cái, tôi lại có bầu đứa thứ 2, thế là lại tiếp tục những ngày dài ở nhà vác bụng, sinh con, chăm con mọn… Mà cái phận ăn bám không làm ra tiền nhục thế nào chẳng cần nói mọi người cùng hiểu.

Cần cái gì cũng phải xin, chồng thì luôn kiếm cớ không chịu chi ra. Nhà đẻ túng thiếu cũng chẳng thể giúp đỡ gì vì không có tiền cho. Thế nhưng dẫu có phản ứng thế nào, chồng cũng nhất định không cho vợ đi làm.

Anh luôn nói với giọng khinh thường kiểu “hay ho gì cái giống đàn bà sáng ngày quần là áo lượt váy vủng cũn cỡn, sơ mi buông 3 cúc hờ. Làm cái gì, có mà đi khoe hàng”.

Tôi không hiểu tại sao chồng mình lại có suy nghĩ bệnh hoạn đến thế. May mắn thế nào lại có một công ty gọi tôi đi làm, công việc lâu không đụng đến nên đương nhiên vất vả.

Ngày ngày đi sớm về muộn, con chẳng được ăn cứ quấy khóc suốt. Chồng tôi thấy thế càng được thể ép vợ phải nghỉ nhưng tôi nhất quyết không nghe. Hay ho gì cái thể loại ở nhà ăn bám chồng, suốt 4 năm qua tôi nếm trải đủ rồi.

Đi làm thế này mới đầu đương nhiên cực khổ nhưng tôi tin chỉ cần mình cố gắng thì chuyện gì cũng sẽ vượt qua mà thôi. Hơn nữa, đàn bà bây giờ ai chẳng đi kiếm tiền, mình dại thì mới ở nhà, kiếm ít thôi còn hơn chẳng kiếm được đồng nào”.

Thế nên, các chị em ạ, hãy tự kiếm tiền bằng chính khả năng của mình, vừa để thỏa mãn lòng tự trọng tối thiểu của bản thân, vừa để chia sẻ gánh nặng kinh tế với chồng.

Kể cả chồng có thích hay không thì việc đi làm kiếm tiền là trách nhiệm mà người vợ cũng phải chung tay. Phụ nữ không cần phải làm một công việc với thu nhập ngất ngưởng, nhưng hàng tháng, chúng ta phải có một khoản đều đều, ổn định chuyển vào tài khoản, đủ nuôi thân và không cần phụ thuộc vào ai.

Làm gì cũng được, kiếm tiền chân chính là được, sống bằng tiền của mình, cực thân một chút mà yên lòng, tinh thần sảng khoái chẳng phải ngửa tay xin ai.

Nguồn: Tổng hợp.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ