Ngày tái hôn, con trai ôm chặt chân tôi: Thứ 2 đến thứ 6 mẹ ở với dượng, cuối tuần về với con

Ngày cưới lẽ ra người ta phải vui vẻ hạnh phúc mới phải mà tôi thấy buồn quá các mom ạ. Tôi đang không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai nữa.

Đây là lần lấy chồng thứ 2 của tôi, cuộc hôn nhân trước đổ vỡ khi vừa tròn 2 năm. Chồng cũ tôi là người đàn ông tinh ăn, lười làm, hay tụ tập nhậu nhẹt bạn bè, say lại về đánh vợ, quát con.

Không thể chịu đựng nổi nên tôi ly hôn, làm mẹ đơn thân tới tận bây giờ. Suốt mấy năm qua tôi gửi con trai cho bà ngoại ở nhà chăm sóc để đi làm ăn, kiếm tiền gửi về cho con ăn học.

Cuộc sống mẹ đơn thân vất vả và áp lực vô cùng, nhiều khi mệt mỏi chỉ muốn buông xuôi tất cả nhưng thấy nụ của con, thấy con được ăn uống đầy đủ, cầm cái đùi gà chiên mẹ cho mua cắn ngon lành tôi lại tự nhủ lòng phải cố gắng.

Con trai tôi từ nhỏ đã chịu vất vả thiếu thốn nên rất biết điều và thương mẹ. Tuy mới 4 tuổi nhưng con đã chủ động tự làm được nhiều việc như đánh răng, mặc quần áo, tự xúc cơm ăn và ăn rất ngon lành, không kén chọn, ông bà cho ăn gì thì ăn nấy. Con không bao giờ mè nheo, đòi hỏi ăn quà.

Trộm vía trời thương cho con ngoan nên tôi mới có thời gian đi làm kiếm tiền, dành dụm từng đồng gửi về cho bố mẹ chi tiêu và chăm sóc cháu ngoại.

Năm trước tôi gặp chồng hiện tại bây giờ. Anh buôn bán hoa quả vỉa hè thu nhập cũng được. Anh có ô tô tải riêng để chở hoa quả, khá tâm lý và quan trọng là chấp nhận quá khứ của tôi.

Anh thương tôi cũng thương cả thằng bé. Có điều áp lực gia đình anh quá lớn, bố mẹ anh chỉ chấp nhận tôi chứ không chấp nhận con trai tôi. Họ không muốn tôi dẫn theo thằng bé về ở cùng.

Tôi cũng hiểu được điều đó, cũng là lẽ đương nhiên thôi. Gặp người thông cảm được thì họ thương, họ chấp nhận. Gặp người không thông cảm được cũng phải chịu chứ biết làm sao.

Sau khoảng thời gian dài cân đo đong đếm về những cái được, cái mất nếu mình đi lấy chồng. Cuối cùng tôi quyết định đồng ý lấy anh, để con trai ở nhà cho bố mẹ đẻ nuôi hộ.

Tôi nghĩ kỹ rồi, nếu cứ sống như hiện tại thì tôi sẽ không có cơ hội đổi tiền, không có cơ hội kiếm được tiền. Như vậy thì cả 2 mẹ con cùng khổ, mãi không ngóc đầu lên được.

Còn nếu lấy anh, nếu khéo vun vén có thể chúng tôi sẽ hạnh phúc, cùng buôn bán với chồng tôi sẽ có tiền dư giả để gửi về chăm sóc bố mẹ già và con trai. Bây giờ tiền mới là quan trọng. Ai cũng nói con cái quan trọng hơn tất cả, nhưng nếu không có tiền thì thì liệu chúng có thật sự được hạnh phúc hay không?.

Tôi biết nhiều người chửi tôi là người mẹ vô tâm, độc ác nhưng tôi không thấy thế. Để lựa chọn như vậy tôi đã phải suy nghĩ và dằn vặt lương tâm rất nhiều. Tôi phải nghĩ cho tương lai của con sau này, quyết không thể vì vài lời bàn tán đánh đổi tương lai con được.

Hôm qua lúc chuẩn bị về nhà chồng con trai tôi tự nhiên chạy ra ôm chặt chân mẹ”

“Thứ 2 đến thứ 6 mẹ ở với dượng, cuối tuần nhớ về thăm con nhé!”.

Tôi nghe mà xé hết ruột gan, tự nhiên chùn chân, muốn nghĩ lại, chả đi lấy chồng nữa. Chồng tôi bảo thằng bé:

“Từ nay dượng sẽ mượn lại mẹ con làm vợ. Cuối tuần rảnh dượng với với mẹ sẽ gắp thu xếp để vê với con. Ngoan nhé”.

Các chị bảo tôi làm vậy có độc ác quá không? Mong được cái chị cho lười khuyên với.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ