Ngày em đẻ con cho bồ, vợ anh đến đưa 1 xấp tiền: Để thằng bé tôi nuôi, đi mà làm lại cuộc đời

Em đau khổ quá mọi người ạ, càng nghĩ càng thấy thương con nhưng không biết phải làm sao. Nghĩ đi nghĩ lại, giờ em cầm số tiền này và để con lại cho người ta nuôi là hợp lý nhất. Mặc dù em thấy mình quá tàn nhẫn với con, nhưng em đâu còn lựa chọn nào khác.

Từ nhỏ em đã thiếu thốn tình cảm của cả bố với mẹ, 2 người ly hôn từ khi mới cưới được vài năm. Ở với mẹ và bố dượng em cũng chẳng được sung sướng gì, suốt ngày phải nghe tiếng cằn nhằn, cãi vã về tiền bạc của họ. Lớn lên em cũng đi học cao đẳng dược đàng hoàng, nhưng học xong đi làm thuê lương thấp, mở hiệu thuốc thì không có vốn. Thế là em bỏ nghề dược, đi làm nhân viên massage.

Cũng trong thời gian này em quen anh ấy. Khi biết anh đã có vợ, em vẫn bất chấp lao vào. Thậm chí em còn không biết anh có yêu mình không, nhưng vì tính hiếu thắng, và muốn giàng buộc nên em đã cố ý để có bầu. Khi cầm que thử thai 2 vạch trên tay, em sung sướng báo tin cho anh. Nhưng mặt anh biến sắc, rồi lạnh lùng bảo:
“Phá đi”
“Sao anh lại bắt em phá, em không bao giờ phá đâu.”

Dù em có khóc lóc, níu kéo thế nào anh cũng một mực bắt em bỏ con. Em nhất quyết không phá thì anh bỏ mặc luôn, không ngó ngàng đến nữa.Lúc bầu bí không ai ở bên cạnh, đến hôm đi đẻ cũng chỉ có mẹ em đến chăm. Nhưng bà vừa chăm vừa mắng chửi em không ra gì, suốt ngày ngồi thở dài thườn thượt làm em cũng phát ốm lên.

“Đấy, ngu chưa con, khổ lây cả sang tao”
Rồi lại:
“Tao không có tiền đâu nữa nhé, con với cái, mất nết mới chửa hoang như thế”
Mắng thì mắng vậy nhưng chắc mẹ em cũng không thể bỏ con, bỏ cháu được nên ngày bà đi bán hàng, tối vẫn vào ngủ với mẹ con em. Nghĩ tủi thân và thương mẹ nhiều mà không biết phải làm sao.

Đã thế mấy hôm đầu em đẻ còn không có sữa, bế con đi xin khắp phòng, có người thương thì cho, chứ nhiều mẹ khó tính còn mắng khéo. Rồi ai cũng nhìn mẹ con em bằng ánh mắt kì thị, thì thụp kể xấu là em chửa hoang thế nọ thế kia.
Suốt mấy ngày em nằm viện là mấy ngày tủi nhục, khóc ướt hết cả gối. Vừa đau vết mổ lại đau cả tinh thần vì thấy mình ngu si quá.

Thế rồi hôm về nhà được mấy hôm thì vợ anh đột nhiên đến tận nhà. Chị ấy không đánh ghen mà bế con em lên, nựng nịu nó. Xong điều làm em ngạc nhiên là chị đưa cho em một xấp tiền trong đó là 100 triệu rồi bảo:

“Tôi thấy cô dại quá, còn trẻ, xinh đẹp thiếu gì trai chưa vợ, tốt bụng không yêu, mà lại đi bám lấy chồng người khác làm gì. Nếu người đàn ông họ thương cô thì là 1 nhẽ, nhưng cô thấy chưa, cô vừa có con anh ta bỏ đi có thèm ngó gì đến cô không? Đàn ông nhiều người họ đểu thế đấy. Giờ cô để thằng bé cho tôi nuôi, cầm tiền này mà mà làm lại cuộc đời”

Nghe chị ấy nói thế mà em lặng cả người, chỉ biết khóc, không thể cất lên được lời xin lỗi. Chị ấy nói đúng, người đàn ông mà em cố sống cố chết để có con cùng đó từ khi biết em mang thai, anh ta đã tuyệt tình, lặn mất tăm không chút thương xót.

Giờ em chẳng còn lựa chọn nào cả, em đã quyết định sẽ gửi con lại cho chị ấy mọi người ạ. Dù gì thì nó cũng là máu mủ của anh, gia đình anh chị có điều kiện, chắc con em sẽ có cuộc sống tốt hơn là ở với người mẹ tồi tệ này.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ