Ngày cưới, cσи riêng của єм khóc lả vì đói, mẹ chồng nhẹ nhàng: Cho cháu вú đã, hôn lễ để sau

Ai nhìn vào cũng trách em sao con còn nhỏ vậy mà đã đi lấy chồng. Nhưng đến giờ em vẫn không hối hận khi chọn anh ấy làm chỗ dựa cho mình và con sau này.

Trước đây em cũng từng yêu một người tận 5 năm. Cứ ngỡ là đến được với nhau rồi, thế nhưng lúc em có bầu thì đùng cái anh ấy bỏ đi lấy người khác. Em vác bụng bầu đến ăn vạ thì anh té tát:

“Tôi nói thật nhé, cô quen nhiều người như thế có chắc đứa bé phải con tôi không. Thôi thì tôi với cô cũng có ăn nằm với nhau, cầm mấy triệu này đi mà phá. Tôi sắp lấy vợ rồi.”

Quá đau đớn, tủi nhục, uất ức, đắn đo suy nghĩ mãi em quyết định làm mẹ đơn thân. Bố mẹ em biết chuyện cũng bới móc mãi, nhưng sau ông bà để em tự quyết định cuộc đời mình.

Thế nhưng duyên đến với em nhanh quá mọi người ạ. Trước đây lúc em đang yêu người kia thì chồng bây giờ cũng theo đuổi nhưng em không nhận lời. Khi biết em bị phụ tình anh ấy luôn ở bên cạnh quan tâm, động viên giống như một người bạn vậy.

Thậm chí hôm em sinh ở viện anh ấy cũng vào đó chăm sóc, ai cũng cứ nghĩ anh là chồng, là bố của con em cơ. Anh còn bảo:

“Hãy để anh làm bố của con em nhé.”

Thế là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, em bắt đầu yêu anh ấy từ khi nào không biết nữa. Tháng trước anh cầu hôn, lại được bố mẹ hai bên ủng hộ nên em đã nhận lời. Hai gia đình gặp mặt nhau rồi mẹ chồng em đi xem ngày luôn, bà bảo sẽ cưới liền trong tháng.

Hôm đám cưới, em thì cứ xét nét sợ sệt vì đi lấy chồng mà bế cả con riêng mới có 8 tháng đi theo. Thế nhưng nhà chồng em lại mừng lắm, ai cũng chào đón thằng bé còn hơn là đón cô dâu cơ. Mẹ chồng em cứ ôm khư khư cháu chẳng cho ai bế cả.

Lúc 2 vợ chồng chuẩn bị lên làm lễ thành hôn thì bà từ đâu bế cháu vào bảo:

“Mẹ hư quá, chẳng để ý em gì cả, em đang đói khát sữa khóc nhè rồi đây này.”

Em ngại quá định quay ra nhờ đứa dì bế cháu đi chỗ khác cho uống sữa nhưng mẹ chồng đã ấn thằng bé vào tay bảo:

“Bế cháu mẹ vào trong cho bú tí đã con, rồi ra làm lễ cũng được, đi đâu mà vội.”

Nghe giọng ân cần, dịu dàng của mẹ chồng mà em xúc động không thốt nên lời. Dù con em không phải là cháu ruột nhưng bà thương thằng bé quá. Lúc nào cũng xưng bà nội rồi chăm cháu từng li từng tí cho em nghỉ ngơi.

Cuộc đời này em biết ơn gia đình chồng nhiều lắm. Tuy đi lấy chồng khi con còn nhỏ nhưng em thấy đó là một sự lựa chọn đúng đắn của cuộc đời mình các chị ạ.

Theo khoevadep

Chia sẻ