Mua nhà, tậu xe, nuôi con riêng cho bồ, lúc ốm chồng gọi em tới chăm: Tôi không rảnh lo việc thiên hạ

Yêu nhau 5 năm mới cưới. Cứ nghĩ yêu lâu, hiểu nhau kỹ rồi lấy về sẽ hạnh phúc. Nhưng em đã nhầm các mom ạ. Sau 4 năm kết hôn, em ngộ ra, yêu với cưới thật sự khác nhau một trời một vực.

Hắn là mối tình đầu của em. Ngày yêu gia đình hắn phản đối chuyện tình cảm của chúng em lắm. Mẹ hắn bảo tuổi em khắc tuổi chồng, lấy nhau về khó khăn đường con cái. Nói thật, lúc nghe đằng bên nhà đó nói vậy em cũng hãi song hắn động viên:

“Anh không tin vài ba cái chuyện bói toán vớ vẩn ấy. Anh yêu ai cưới người đấy, không cần biết mai này thế nào”.

Rồi vài tháng sau em mang bầu, coi như hóa gải được lo lắng, thắc mắc trong lòng nhà chồng. Lúc ấy đám cưới của em mới được diễn ra trong vui vẻ. Thế nhưng bước sang năm thứ 3 của hôn nhân thì em phát hiện hắn có bồ.

Loading...

Khóc lóc, gào thét vật vã đánh ghen các kiểu của mà vẫn chẳng rời được ả kia ra. Ban đầu hắn còn van xin này kia rằng để từ từ hắn sẽ dứt khoát. Sau thì hắn công khai luôn với ả. Thậm chí còn thẳng thừng bắt em ký đơn để được tự do đến với ả. Nhưng thương con, cũng không đành lòng buông bỏ nên nhất quyết không ký. Mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Cay cú vợ không chịu ra tòa, hắn dọn thẳng đến ở cùng ả kia, mua nhà, sắm xe, chăm con riêng của ả. Vợ con ở nhà hắn không một lời hỏi han. Con ốm em gọi về hắn cũng không về, không đưa tiền cho em nuôi con. Nói thì hắn bảo:

“Khi nào cô chấp nhận ly hôn tôi sẽ bỏ tiền chu cấp hàng tháng cho chúng nó. Ngược lại một đồng cũng không”.

Vậy là 2 năm nay em một mình nuôi con, coi như hắn không tồn tại. Song cách đây 3 tháng, hắn bị tai biến may không chết nhưng hệ vận động không còn nhanh nhẹn, cũng không đi làm được. Từ một gã kiếm tiền như nước thành kẻ vô dụng ngồi góc nhà. Bồ của hắn thấy thế bán luôn nhà cửa, vác con trốn biệt. Chỉ trong một đêm hắn trở về tay trắng.

Hôm qua hắn gọi điện cho em:

“Anh biết thời gian vừa qua anh có lỗi với mẹ con em rất nhiều. Nhưng dẫu sao mình vẫn là vợ chồng. Xin em 9 bỏ làm 10 bỏ qua lỗi lầm của anh mà cho anh cơ hội quay về với vợ con. Hơn nữa, giờ anh đã thành ra thế này, ngoài em với con ra, không không biết bấu víu vào đâu được”.

Thật sự, nghe hắn nói em thấy nực cười quá, em bảo thẳng:

“Anh không nhớ chính anh ra điều kiện bắt tôi phải ly hôn thì mới có trách nhiệm với con à. Giờ anh lấy tư cách gì mà nhắc tới 4 chữ: tình – nghĩa – vợ – chồng với tôi. Nói anh nghe, tôi không rảnh mà ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Chuyện ly hôn với anh, tôi chần chừ là vì con. Nhưng xem gia 1 người cha không biết liêm sỉ là gì thế này không thể làm gương cho con tôi được”.

Vậy là em quyết định ly hôn. Với hắn, em thật sự không còn từ gì để tả.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ