Một đám cưới, hai đêm tân h.ôn…

– Con ơi, suy nghĩ lại đi, về cái nhà đấy thì chỉ có nước khổ cả đời thôi.
– Mẹ mày nói đúng đấy, hôm về thăm nhà bố đã ngán rồi, 4,5 người mà ở cái nhà cấp 4 cũ kĩ, cũng chả có đồ đạc gì. Bố mẹ chiều mày sướng mãi rồi, liệu có chịu khổ được không hả con?

Đến tận một tháng trước khi làm đám cưới, bố mẹ vẫn còn khuyên tôi nên suy nghĩ lại vì hoàn cảnh nhà anh quá nghèo. Tôi từ nhỏ đã quen với cuộc sống trong nhung lụa, chẳng phải động tay vào việc gì. Còn anh, nhà ở mãi tận vùng heo hút, tự xin việc dưới này nhưng lương cũng chỉ được 8 triệu 1 tháng. Biết là sẽ khó khăn, vất vả đấy nhưng tôi vẫn quyết lấy anh cho bằng được, bất chấp tất cả dù mọi người có cấm cản thế nào.

Vì nhà hai đứa ở quá xa nhau mà họ hàng nhà anh lại không thể lên Hà Nội được nên chúng tôi đành tổ chức đám cưới ở hai nơi. Hôm diễn ra lễ cưới, dù mệt lả người đi nhưng tôi vẫn vui lắm. Được cái chồng tôi tâm lý, thấy vợ say xe là hỏi han, cưng nựng nên cũng đỡ tủi thân.

Lúc dọn dẹp xong mọi thứ, tôi uể oải cùng chồng bước vào phòng tân h.ôn. Vừa mới ngồi xuống chiếc giường cưới, tôi giật bắn mình khi những tiếng cọt kẹt phát ra. Tôi có nghe chồng nói chiếc giường ấy là của hồi môn từ thời ông bà nội anh, giữ đến giờ để làm kỉ niệm nhưng không ngờ nó lại cũ kĩ tới mức này. Hai đứa còn đang ngoác miệng nhìn nhau thì mẹ chồng tôi gõ cửa rồi tươi cười bước vào:
– Cái giường này linh lắm đó, ngày xưa bố mẹ cũng tân h.ôn ở đây, sinh luôn thằng Thái (anh trai chồng tôi) với thằng Hoàng (tên chồng tôi) đều thông minh, đẹp trai cả. Con phải cố lên nhé!

Nghe mẹ chồng nói vậy tôi vừa buồn cười lại vừa xấu hổ chỉ biết cúi mặt xuống.

Loading...

Vợ chồng tôi yêu nhau được 1 năm nhưng anh lại có suy nghĩ khá cổ hủ, nhất định phải giữ cho người yêu đến đêm tân h.ôn, dù cảm xúc có dạt dào cỡ nào, anh vẫn biết cách dừng lại đúng lúc. Chả thế mà cả hai đứa đều rất háo hức và mong chờ tới cái đêm thiêng liêng này.

Thế mà không ngờ lúc vừa mới đặt lưng xuống giường, do tôi có máu buồn nên chồng vừa mới chạm vào người đã cười khanh khách. Thế là 5 giây sau, tiếng đằng hắng của bố chồng cất lên khiến cả tôi và anh đều run lên bần bật:
– Thôi ch.ết rồi anh, cái phòng mình ở ngay sát giường bố mẹ anh nằm đấy. Mà nó không cách âm à?.
– Em làm như phòng ở thành phố không bằng mà đòi cách âm, kiểu này thì không tân h.ôn được rồi.
– Ứ, em không biết đâu. Hay mình xuống đất?
– Trời lạnh lắm, cảm lạnh như chơi em ạ. À, hay mai mình đi nh.à ngh.ỉ một lần cho thoải mái?

ảnh minh họa

Ánh mắt anh sáng rực lên như thể vừa nghĩ ra một sáng kiến gì vĩ đại lắm khiến tôi phì cười. Mặc dù không thích bước chân vào những chỗ đó nhưng chẳng còn cách nào khác nên tôi đành phải chiều theo ý chồng.

Đêm đó hai đứa nằm cạnh nhau nhưng chẳng làm ăn được gì nên cứ bứt rứt, thức trọn cả đêm luôn, đành dồn hết tâm trí mong chờ tới cái đêm tân h.ôn trọn vẹn ngày mai.

Thế là đúng theo kế hoạch, sau khi dùng bữa tối xong, chồng nháy mắt tôi rồi bảo với mẹ:
– Mẹ ơi, vợ chồng con ra ngoài một lát nhé.
– Ừ, nhớ đi sớm về sớm nha con.

Bước chân vào nh.à ngh.ỉ, tim tôi cứ đập thình thịch, cảm giác còn hồi hộp hơn cả đêm qua. Cánh cửa phòng vừa đóng lại, anh đã nhấc bổng tôi lên, h.ôn tới tấp. Quàng tay chặt lấy cổ chồng, tôi thơm anh một cái chụt vào má:
– Đấy, thế này có phải thoải mái hơn không.

Những cái h.ôn, những cử chỉ vuốt ve âu yếm, tuy có phần vụng về của anh nhưng cũng đủ làm tôi hạnh phúc. Lần đầu được trải qua chuyện ấy, cảm giác thật giống như những gì tôi đọc trên sách báo. Chỉ trong giây lát, hai đứa đã quấn lấy nhau, không rời.

Mệt quá, tôi thiếp đi trong vòng tay của chồng. Lúc mở mắt tỉnh dậy thì đã là 10h30:
– Anh ơi, dậy mau, mình phải về thôi, 10 rưỡi rồi.
– Hả, sao đã muộn thế này rồi, nhanh nhanh không mẹ mắng thì chết.

Lúc đến vội vàng thế nào thì lúc về chúng tôi cũng cuống quýt không kém. Mặc lại quần áo, vợ chồng vội đèo nhau về nhà. Thấy mẹ đứng trước cửa, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:
– Sao giờ này mới về hả con? Thôi vào nghỉ đi cho lại sức.

Thấy mẹ chồng cứ cười cười, mà trong lời nói của bà cũng có điều gì đó không bình thường nhưng tôi chẳng dám đứng đó mà hỏi lại, vội cùng chồng bước nhanh vào trong phòng rồi đóng cửa lại luôn.

Sáng hôm sau, tôi còn đang lúi húi trong bếp làm đồ ăn sáng thì có người đèo một chiếc giường mới tới. Mẹ chồng chạy vào kéo lấy tay tôi hớn hở:
– Con xem có thích cái giường này không? Bố mẹ mua cho hai đứa đấy.
– Ơ, sao con thấy mẹ bảo cái cũ vẫn dùng được ạ?
– Hôm qua, cô Lan hàng xóm bảo nhìn thấy 2 đứa đi vào nh.à ngh.ỉ. Nên… mẹ mua cái này cho hai đứa, ra ngoài tốn kém mà lại xa nhà, ai nhìn thấy không hay.

Mẹ chồng ghé sát tai nói nhỏ khiến tôi xấu hổ chẳng biết phải chui mặt đi đâu.
– Con… chúng con chỉ…
– Không phải ngượng, giường mới hay giường cũ đều được, miễn sao cho mẹ thằng cu con ạ.

Giờ đã là hơn một năm sau cái ngày ấy, tôi đang mang th.ai được 7 tháng. Thi thoảng về quê chơi cùng chồng, nhìn chiếc giường cũ được kê gọn trong góc phòng mà tôi lại ôm anh cười như được mùa. Nhưng cũng vì có cái đêm tân h.ôn trong nh.à ngh.ỉ ấy tôi mới biết không phải bà mẹ chồng nào cũng đáo để, khó tính. Lúc đầu, cứ tưởng lấy chồng nghèo là sẽ khổ, giờ thì tôi mới thấy quyết định của mình không hề sai. Có người chồng thương yêu vợ con, bố mẹ chồng tâm lý, tốt tính nên cuộc sống của tôi lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc.

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ