Mỗi đêm ở bên lão chồng như sói đói, tôi chỉ muốn giải thoát cho mình mà không nổi

Tôi khổ sở quá mọi người ạ, giờ cuộc sống của tôi đang rơi vào địa ngục, trầm cảm kéo dài đến mức cứ nghĩ tới chồng là sợ hãi. Người ngoài nhìn vào thì không biết bởi vì mọi thứ xuất phát từ trong căn phòng ngủ của hai vợ chồng tôi mà ra.

Tôi là giáo viên dạy tiếng Anh, còn chồng kinh doanh. Anh là người đàn ông chăm chỉ làm việc, tháo vát, kiếm được tiền về cho gia đình. Cưới nhau xong tôi sinh 3 năm 2 đứa đủ nếp đủ tẻ nên dừng ở đó.

Bọn tôi sống sát bên nhà bố mẹ chồng, có ông bà chăm các cháu cho nên cũng đỡ được rất nhiều. Về cuộc sống hằng ngày của gia đình cũng gọi là dư giả. Tôi sống hướng ngoại, lương ổn nên thường xuyên mua sắm váy vóc, làm đẹp bản thân, 36 tuổi nhưng trông vẫn còn ra gì lắm.

Chồng tôi là trụ cột nên lo các khoản chi tiêu lớn trong nhà. Ví anh lúc nào cũng có tiền, nhưng tôi hiểu tính anh không lăng nhăng ngoại tình bên ngoài. Khổ mỗi một cái là chồng tôi cuồng vợ vô cùng, cuồng một cách thái quá. Bình thường trước mặt mọi người thì không sao, nhưng chẳng ai biết mỗi khi đêm đến tôi khổ sở vô cùng.

Chồng tôi thực sự nhu cầu không cao quá, không nhất thiết phải đêm nào cũng đòi hỏi vợ. Thế nhưng cái cách anh gần gũi khiến cho tôi phải khiếp sợ.

Đáng lẽ ra cái giường là nơi để vợ chồng gần gũi, tình cảm bền chặt hơn nhưng đó lại là nỗi ám ảnh của tôi mỗi đêm. Hôm nào chồng mệt thì không sao, nhưng một khi anh đã đòi hỏi là tôi cảm thấymìnhnhư bị tra tấn ở dưới mấy tầng địa ngục vậy.

Tôi ám ảnh những sở thích quái gở của chồng. Mỗi khi gần gũi là anh vần vò, cấu xé, thậm chí cắn vào cổ, ngực rồi khắp người tôi đến hằn cả dấu răng lên da thịt. Xong rồi anh còn hả hê hỏi vợ:
“Vợ thấy anh có đàn ông không?”

Có lúc tôi cáu quá, gắt lên:
“Lần sau anh đừng làm thế nữa, em không thích”
“Anh yêu vợ nên mới vậy mà”

Nghe những lời chồng nói tôi chỉ thấy lạnh cả lưng, sợ hãi chứ chẳng hạnh phúc gì cả. Có lúc tôi cố gắng né tránh chồng, kêu mệt mỏi, ốm đau, hay đến ngày của tháng. Nhưng thế cũng chỉ là giải pháp tạm thời thôi, rồi anh lại hành vợ đến khổ sở, thậm chí đau đớn đến bật máu nữa.

Có lúc tôi bơ đi không hợp tác với chồng nhưng anh chẳng bao giờ để ý đến cảm xúc của vợ hết. Chỉ một mình anh thỏa mãn cơn thèm khát thú tính của mình thôi. Tôi mà càng vùng vẫy là chồng càng được đà làm tới. Có hôm vết thương cũ chưa lành, da thịt vẫn còn tím bầm nhưng chồng vẫn bất chấp cắn lên ngực tôi giống như thú vật cắn con mồi vậy. Còn rất nhiều thứ kinh hãi mà tôi không dám tưởng tượng đến nữa.

Trong mắt tôi mỗi đêm chồng chẳng khác gì con sói đói. Vợ thì ngày càng gầy mòn, hai mắt trũng sâu mệt mỏi sau những cuộc yêu như thế.

Bây giờ ngoài cảm giác sợ chồng ra tôi không còn thấy vui vẻ, hạnh phúc gì hết. Đã rất nhiều lần tôi muốn giải thoát cho mình nhưng lại sợ gia đình tan vỡ hai đứa con sẽ khổ. Rồi bố mẹ 2 bên nội ngoại đang rất tốt và vui vẻ nên tôi cũng khó nghĩ. Vì vậy dù cho đến giờ không có chút cảm xúc gì với chồng tôi vẫn cắn răng chịu đựng. Nhưng không biết sự chịu đựng của tôi kéo dài được đến bao giờ nữa các chị em ạ?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ