Mẹ lặn lội xách gà quê lên thăm cháu, bà gọi cửa rồi đợi đến lả đi mà chị dâu vẫn ngồi lướt facebook

Anh trai tôi học giỏi nên may mắn thoát khỏi nghề nông, ở lại thành phố lập nghiệp. Trong khi tôi lại không có được may mắn ấy. Tôi chỉ học hết lớp 11 thì mẹ bị bệnh, phải nghỉ học giữa chừng, đi làm nuôi mẹ và phụ giúp anh học đại học. 21 tuổi, tôi lấy chồng rồi sống bằng nghề làm ruộng. Thương mẹ ở một mình nên tôi xin chồng đón mẹ về ở cùng để tiện bề chăm sóc.

Mẹ tôi năm nay 70 tuổi, trí óc vẫn còn minh mẫn lắm.
Bà yếu nên họa hoằn lắm mới lên thành phố thăm con cháu. Anh tôi thì bận rộn nên chỉ đến ngày giỗ bố anh mới về thăm nhà. Những lần mẹ lên chơi anh cũng chẳng ở nhà, mọi việc đều do một mình chị dâu lo liệu.

Chị dâu là tiểu thư nhà giàu có nên mẹ tôi làm gì cũng sợ chị phật ý. Đợt này, nghe tin chị sinh cháu đích tôn, bà mừng đến mức không ngủ được. Bà bảo sẽ sắp xếp để lên thăm con dâu, thăm cháu.

Sáng, mẹ dậy sớm bắt 3 con gà béo nhất; rồi thì rau, củ bà xách đến nặng tay. Thương mẹ nên tôi ngỏ ý:

“Hay để con đi cùng mẹ lên thăm cháu, con mang đồ đỡ mẹ”.

“Thôi, chị dâu con nó không thích nhiều người lạ đến nhà. Để mẹ đi là được rồi”.

Hôm đó xe nhiều người nên mẹ bị nhét vào một chỗ chật ních. Ngồi 2 tiếng mới lên đến Hà Nội, anh trai đi công tác nên mẹ phải tự gọi xe ôm đưa đến. Câu chuyện về sau này là mẹ tôi kể lại.

Bấm chuông xong, bà thấy con dâu vén rèm ra xem, nhưng rồi mãi chẳng thấy chị ra mở cửa cho bà vào. Bà đứng ngoài lấy hết sức bình sinh gọi với vào: “Châu ơi, mở cửa cho mẹ với”.

Nhưng cửa vẫn đóng im ỉm, chị dâu thì đứng ở trong nín thở. Tôi nhớ có lần chị nói thẳng rằng: “Con không thích mẹ lên chơi, vì mỗi lần bà lên lại làm bẩn nhà, nói nhiều khiến con đau đầu”. Thế mà mẹ tôi cũng chỉ biết khóc, không dám nói lại câu nào.

Bình thường nếu chồng ở nhà chắc chị dâu không dám làm vậy. Nhưng hôm ấy chồng đi vắng, chị ta cứ giả vờ không nghe. Còn bật tivi to tiếng để át đi tiếng mẹ chồng gọi.

Mẹ đứng ngoài, trời nóng như đổ lửa. Mấy con gà khát nước, lại bị để đè mấy tiếng trên xe nên đầu ngả sang một bên. Mẹ cũng thấm mệt, ngồi xuống trước cổng nhà để nghỉ. Hàng xóm thấy bà thì chỉ trỏ: “Nhà cô Châu lại thay ô sin mới à?”.

Đến 5h chiều, vừa đói, vừa mệt nên mẹ gục xuống. Chị dâu vẫn lỳ lợm không ra mở cửa. Chị vẫn nằm điều hòa, ru con rồi nằm khểnh lướt facebook.

Đến tối, anh trai về nhà trước dự định. Vừa dừng xe trước cổng, anh đã hoảng hồn khi thấy bóng người nằm đó. Anh lại gần, chiếu đèn xem thì hoảng hốt nhận ra đó là mẹ. Anh bế mẹ vào nhà rồi hốt hoảng:

“Mẹ ơi, sao mẹ lại lạnh tanh thế này? Mẹ lên bao giờ sao không nói gì với con?”.

Lúc đó, vợ anh thấy chồng bế mẹ chồng vào thì mặt tái nhợt, chị ta làm ra vẻ ngạc nhiên rồi khóc nấc lên:

“Ôi mẹ ơi! Mẹ bị làm sao thế này? Anh nhanh đưa mẹ vào trong đi”.

Nói rồi chị ta gọi cho bác sỹ đến. 2 tiếng sau thì mẹ tôi tỉnh lại, giọng bà thều thào:

“Mẹ lên từ sáng, gọi cửa nhưng không ai mở”.

Anh nhìn sang vợ, vợ xua tay bảo:

“Em ở nhà chăm con cả ngày có nghe gì đâu. Có lẽ do con khóc to quá”.

Mẹ tôi nuốt nước mắt. Lúc sau, bà nghe tiếng con dâu lanh lảnh phía ngoài: “Gà qué gì chết cứng đơ thế này thì vứt thùng rác cho rồi, ăn vào có khi chết không kịp ngáp”.

Mẹ tôi rơi nước mắt thều thào nói với con trai: “Mẹ nhìn cháu đủ rồi, mai con cho mẹ về quê!”.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ