Mẹ chồng ở cả tháng mà không thấy đóng tiền ăn, tôi nói thì chồng gắt: Trả tiền bế cháu cho bà

Lâu nay tôi vẫn cảm thấy việc mang chuyện nhà mình kể cho bàn dân thiên hạ là không nên. Nhưng đến hôm nay thì tôi không thể chịu được nữa. Nhất nữa là bét, chồng tôi chọn vợ hay mẹ, tôi cũng sẽ tôn trọng ý của anh.

Biết là mẹ thì bao giờ cũng cần được đối xử tốt, nhưng phải làm sao cho xứng đáng phải không mọi người? Chồng tôi lúc nào cũng ra rả cái điệp khúc:

“Mẹ nuôi anh khôn lớn, bọn mình có được như này một phần cũng nhờ công của bà”.

Nói thật, tôi nghe nhàm hết cả tai. Sở dĩ chồng tôi cứ bảo thế là vì bọn tôi mua nhà 3 tỷ thì mẹ chồng bỏ vào 200 triệu. Đó là tiền bà cắm sổ ở quê để vay ngân hàng cho chúng tôi. Suy cho cùng, số tiền mà mẹ chồng tôi bỏ ra cũng là tiền vay ngân hàng. Tháng nào tôi cũng phải trả cả vốn lẫn lãi không thiếu một xu.

Loading...

Mẹ chồng tôi lên ở được gần tháng nay rồi. Tiếng là lên chăm cháu nhưng bà cũng không phải làm gì cả. Thậm chí tôi thấy, bà lên ở mà tôi cảm thấy ngột ngạt, khó chịu kinh lên được.

Mẹ chồng tôi ở quê quen rồi, thành ra quần áo nhàu nhĩ, bẩn thỉu. Mỗi lần bà bế cháu, tôi chỉ sợ lây nhiễm vi khuẩn sang con mình thì khổ. Đã thế chẳng hiểu thế kỷ nào rồi mà đến giờ mẹ chồng tôi còn không biết sử dụng những cái rất cơ bản như máy giặt hay điều hòa, lò vi sóng mọi người ạ.

Có tháng điện nhà tôi cứ tăng vùn vụt vì mẹ chồng bật điều hòa rồi quên tắt. Tôi nói thì bà không hiểu được tầm quan trọng, cứ nhăn nhở:

“À ừ nhỉ, mẹ quên khuấy đi mất. Khổ, giờ già rồi nên làm trước quên sau ấy mà”.

ảnh minh họa

Lúc đó tôi chỉ muốn gỡ luôn cái điều hòa trong phòng mẹ chồng mang đi cho đỡ tốn. Mà đấy, mẹ chồng tôi lên ở cả tháng nay rồi nhưng đi chợ vẫn ngửa tay xin tiền con dâu. Tôi tự hỏi chả lẽ bà không có đồng nào trong người sao? Hay là bà tiếc tiền, không muốn bỏ ra để mua thực phẩm nấu một bữa cơm.

Sáng qua con tôi đang ngủ thì mẹ chồng xộc vào, bà bảo:

“Con ơi, đưa mẹ 200 mẹ đi chợ cho sớm. Đi muộn lại hết mất cái ngon”.

Bà nói to quá làm con tôi nó dậy. Tôi phải dỗ mãi mới chịu ngủ lại. Lúc lấy tiền trong ví, tôi thấy ví mình còn có hơn 200k nên đưa cho mẹ chồng cả. Thế mà khi về chẳng thấy mẹ chồng trả lại tiền thừa.

Tối qua tôi mới nói với chồng:

“Em hỏi thật, mẹ lên ở với mình lâu nay mà không dắt lưng đồng nào à anh? Tháng này mẹ lên, tiền ăn lên gấp đôi tháng trước”.

“Mẹ còn khỏe, còn ăn được, mình phải mừng chứ sao giọng em lại hằn học thế”.

“Em không hằn học, nhưng mà mẹ ăn nhiều thế, chí ít cũng phải mở lời góp tiền với mình chứ. Bọn mình làm gì có nhiều tiền, sao mẹ không thông cảm”.

Tôi cảm thấy mình nói không sai, vì mẹ đẻ của tôi cũng có cháu nội và khi bà đến chăm cháu, bà vẫn bỏ tiền túi ra để mua đồ ăn cho cả nhà.

“Em mà nói một câu nữa thì đứng lên đi ra khỏi nhà. Đây là nhà con trai mẹ, tại sao mẹ lại phải trả tiền? Nếu muốn mẹ trả thì em đưa tiền trông cháu cho bà đi”.

Nói xong chồng tôi bỏ ra ban công hút thuốc. Nói thật, tôi chẳng tiếc gì miếng ăn. Nhưng chí ít mẹ chồng tôi cũng phải biết sống chứ. Bà thừa biết vợ chồng tôi khó khăn thế nào, vậy mà cứ lên ở rồi tiêu sài hoang phí thế.
Nói thì chồng tôi bênh chằm chặp, chẳng lẽ tôi lại đuổi bà về quê rồi tự mình chăm con cho đỡ bực?

HT- Theo khoevadep

Chia sẻ