Mẹ chồng khinh con dâu, lúc bà ốm tôi vẫn chăm nhưng đay lại: Thứ rác rưởi đang hầu bà đấy

Lúc còn đ.ộc thân, tôi sống khá xuề xòa. Nhiều khi cả tháng chẳng ăn cơm nhà, quần áo thì cũng toàn là mẹ giặt giũ rồi gấp gọn trong tủ cho tôi sẵn mặc. Thế nhưng từ ngày lập gia đình, về làm dâu, tôi không cho phép bản thân như vậy nữa.

Vì tôi tự ý thức được dù có ông to bà lớn ở đâu thì khi về đến nhà, tôi vẫn chỉ là 1 người phụ nữ, 1 người vợ, người con dâu không hơn không kém. Song điều đó không có nghĩa mẹ chồng có thể coi tôi như osin, thích sai gì thì sai như vậy được.

Mẹ chồng tôi đã về hưu từ lâu, hầu hết cả ngày chỉ quanh quẩn ở nhà, thế mà bà nhất quyết không phụ giúp con dâu việc gì. Từ ngày có tôi về, bà tuyên bố với hàng xóm láng giềng được rảnh rang rồi, không phải làm gì nữa vì đã có con dâu hầu. Quét dọn nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ, tất tật bà đều giao hết lại cho tôi.

Có những hôm tôi bận công việc, không ăn cơm ở nhà, vậy mà lúc gì về vẫn thấy chậu bát bẩn đang chờ mình. Tôi đi công tác vài ngày, bà cũng không thèm đánh rửa nhà vệ sinh luôn để cáu bẩn, đen xì ô gạch. Trông thấy tôi về bà vui vẻ bảo: “May quá có người cọ cái nhà vệ sinh, mấy nay không ai đánh bẩn quá.”
“Thế con đi cả tháng thì mẹ cũng chờ ạ, để mai con thuê người giúp việc theo giờ”.

Loading...

“Tôi cấm, con tôi lấy chị về đây để làm việc nhà. Thứ rác rưởi như chị lại định vượt mặt tôi để thuê ô sin á, tôi lại tống cổ cả chị cả nó đi cho xem”.

ảnh minh họa

Thế là tôi lại phải cố nhịn để cho yên ấm cửa nhà. Nhiều lần tôi góp ý với chồng thì chính anh cũng ái ngại không biết phải làm sao rồi giảng hòa cho xong:

“Thôi người già khó chiều, em chịu khó tí. Trước giờ mẹ phải làm hết mọi việc, từ ngày có em thì có người để ỉ lại nên thế. Để rồi từ từ anh bảo mẹ, trước mắt để anh phụ giúp em”.

Nói vậy nhưng chồng tôi rồi cũng chẳng phụ giúp gì được vợ. Đi làm về đã mệt mà bao công việc cứ đổ dồn hết lên đầu khiến tôi mệt mỏi, ức chế vô cùng.

Mẹ chồng tôi cứ hễ mở miệng là lại móc máy con dâu, lời nào của bà cũng là sự khinh bỉ dành cho tôi. Trong khi tôi còn biết kiếm tiền, quán xuyến việc nhà như vậy mà vẫn chưa hài lòng mẹ chồng. Tôi không để bụng nhưng vẫn ức chế vô cùng.

Đợt này tôi nhận thêm việc nên không thường xuyên cọ nhà vệ sinh được. Đã thế mẹ chồng cũng mặc kệ, không đến nỗi bẩn quá nhưng cũng trơn trượt vậy là bà ngã gãy chân và rạn xương sườn phải nằm 1 chỗ.

Hàng ngày tôi là người bưng cơm, rót nước, đổ bô cho mẹ chồng. Tôi không than phiền vất vả nhưng mẹ chồng có vẻ áy náy, bà bảo:

“Mẹ xin lỗi, mẹ có lỗi với con”.

“Con không thù hằn gì hết, nhưng con chỉ mong mẹ nhớ cái thứ rác rưởi này đang hầu mẹ đấy”.

Tôi nói đến đấy mẹ chồng cúi gằm mặt không nói gì. Nói thì nói vậy, chứ thật tâm tôi chẳng để bụng đâu, nói ra cho đỡ tức thôi ấy mà.

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ