Ly thân 3 tháng, tình nghĩa chẳng còn, mẹ chồng mất tôi không về đội tang mà chồng chửi: Đồ máu lạnh

Tôi thấy trong chuyện này, tôi không có gì là sai cả. Có chăng thì chồng tôi hãy nhìn lại mình, xem anh ta và gia đình đã như thế nào để bị tôi đối xử như vậy. Tôi nói thật, nếu mẹ chồng là một người tốt thì tôi cũng không mất gì mà về chịu tang cả.

Tôi về làm dâu gia đình ấy 4 năm rồi. Với người khác thì 4 năm chẳng là bao nhiêu đâu. Nhưng mà với tôi, 4 năm ấy nó dài đằng đẵng. Người đã mất rồi, tôi không muốn lôi lại chuyện cũ. Chỉ là bà ấy quá ác với tôi, vì thế tôi phải nhắc lại để tự dặn lòng.

Lúc mới về làm dâu, tôi cũng giống như những người con dâu khác thôi. Chẳng có ai mà không tốt với mẹ chồng ngay từ đầu cả. Tôi thậm chí còn đưa hết vàng cưới cho mẹ chồng giữ. Vậy mà khi biết chồng tôi ngoại tình, mẹ chồng còn ráo hoảnh:

“Ôi dào đàn ông mà, thằng nào chả có đứa khác bên ngoài. Quan trọng là nó không lấy tiền mang cho gái là được”.

“Mẹ nói thế nên anh ấy mới ngoại tình đấy ạ. Mẹ cũng là phụ nữ, mẹ phải hiểu nỗi đau ấy chứ”.

Loading...

“Ý cô là cô muốn bố chồng cô ngoại tình à? Sao cô không nhìn lại mình xem, cô phải thế nào thì nó mới ngoại tình”.

Tôi không còn gì để nói với mẹ chồng nữa. Lúc ấy đang bầu bí, tôi nghĩ xem như nhắm mắt trông coi vì muốn con có cha. Nhưng chồng tôi lại không để cho tôi được hiền nữa.

Anh ta hết tiền cho bồ thì về lấy cả tiền dự sinh của vợ đi. Hôm ấy tôi cãi nhau với anh ta một trận rất lớn. Mẹ chồng tôi nhìn con trai tát vợ, vậy mà còn đứng khoanh tay.

Lúc chồng tôi bỏ đi, mẹ chồng tôi mới bảo:

“Dại, quá dại. Chồng nó nóng thì im mồm đi, còn chọc nó điên tiết lên làm gì. Giờ nó đánh cho, thấy đau chưa”.

“Mẹ, tại sao mẹ có thể nhìn anh ấy đánh con mà không hề can ngăn vậy? Con đang mang thai mà”.

“Tôi xông vào để nó đánh cả tôi à, cô ngu thì tự chịu chứ”.

Nghe mẹ chồng nói thế, cộng thêm việc bị chồng đánh, tôi bỏ nhà về nhà ngoại luôn, mặc dù nhà tôi ở xa nhà chồng. Thế rồi đơn ly thân tôi cũng gửi về nhà chồng. Thời điểm tôi sinh con, chồng và mẹ chồng đều không đến. Tôi gọi điện cho anh ta để thông báo thì anh ta tỉnh bơ:

“Cô sợ mang tiếng chửa hoang chứ gì, cô giỏi lắm mà, tự nuôi nó đi”.

Đấy, anh ta nói vậy thì còn tình nghĩa gì nữa mà hôm mẹ anh ta mất, tôi lại phải về để chịu tang? Bữa đó tôi đang ở nhà thì anh ta gọi, vừa nhấc máy, chồng tôi đã bảo:

“Để con đó cho ông bà, về đội tang đi, bà già mất rồi”.

“Mẹ anh chứ có phải mẹ tôi đâu. Sao tôi lại phải chịu tang bà ấy”.

Xong rồi tôi tắt máy. Tôi cũng không kể với bố mẹ, vì bố mẹ tôi mà biết thì kiểu gì cũng bắt tôi về nhà ấy. Trong khi đó, tôi chẳng muốn dính dáng gì cả.

Mấy hôm sau, chồng tôi lại gọi điện cho bố mẹ tôi. Không biết đã nói những gì nhưng bố tôi rất tức tối. Mới về đến nhà, ông đã vào phòng hỏi tôi:

“Tại sao mẹ chồng mất mà không về, để giờ chồng mày nó gọi cho bố bảo mày là đồ bất nhân, đồ máu lạnh hả”.

“Bố biết rồi à, mấy hôm trước anh ta gọi cho con, nhưng con không về”.

“Làm sao mà không về, ly thân chứ đã ly hôn đâu? Mày vẫn là con dâu cái nhà ấy”.

“Nhưng con không muốn, bà ấy ác với con, sao con phải về”.

Tôi giận quá nên cãi lại bố. Thật lòng buồn lắm mọi người ạ. Mẹ chồng tôi như vậy, tại sao tôi lại phải về chịu tang khi bà ấy mất chứ?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ