Lúc nào tôi cũng mong vợ chồng sếp bất hòa để sớm có cơ hội danh chính ngôn thuận bên anh

Tôi vào làm việc ở công ty cũng được 5 năm rồi. Đây là công ty thứ 2 tôi làm việc từ khi ra trường đến giờ.

Công ty đầu tôi làm được 1 năm thì nghỉ do không hợp môi trường làm việc ở đó. Tới công ty thứ 2 này tôi chỉ muốn gắn bó chẳng muốn nghỉ việc chút nào.

Từ khi vào làm tới nay cũng 2, 3 lần tôi tính nghỉ việc nhưng vẫn chưa đủ can đảm. Không phải vì tôi chán ghét công việc ở đây mà vì tôi đã phải lòng chính sếp của mình.

Tôi muốn rời khỏi công ty để chấm dứt thứ tình cảm đau khổ ấy. Nhưng quyết 5 lần 7 lượt đến giờ tôi vẫn không dám gửi lá đơn xin thôi việc. Liệu có phải tôi hèn quá không?

Loading...

Sếp tôi đã có vợ và 2 con, anh lịch sự, đẹp trai và đối xử với nhân viên rất tốt. Ai cũng quý anh, còn tôi thì tình cảm ấy lớn hơn bậc. Tôi đơn phương yêu anh, chấp nhận là cái bóng phía sau anh mà không cần bất cứ điều kiện gì hết.

Ban đầu khi biết tình cảm của tôi anh từ chối dứt khoát lắm. Nhưng phần vì tôi kiên trì, phần vì gia đình anh có dạn nứt, vợ chồng không hòa thuận nên tôi đã có cơ hội nhảy vào làm người thứ 3.

Thú thật, cảm giác làm người thứ 3 cũng đau khổ dằn vặt lắm. Nhưng tình yêu mà, lý trí đâu thể thắng nổi trái tim. Rất nhiều lần tôi dặn mình phải thoát ra khỏi cảm giác tội lỗi ấy. Nhưng 1 ngày không được nhìn thấy anh là tôi không thể chịu nổi. Ngày nào cũng muốn đi làm, không muốn nghỉ phép 1 ngày nào.

Cũng vì mối quan hệ này nên giờ tôi vẫn chưa thật sự xác định yêu ai để cưới cả. Tất cả những người đàn ông khác ngoài sếp ra tôi chẳng để ý được ai.

Chúng tôi ngày ngày gặp nhau trên công ty. Có cơ hội là hẹn hò đi chơi, đi du lịch… tất cả đều thực hiện trong bí mật. Càng yêu lâu càng sâu đậm, vẫn biết mối quan hệ của vợ chồng anh không mấy tốt đẹp. Họ chỉ ở với nhau vì các con còn quá nhỏ và việc ở công ty chưa ổn định nên chưa thể nói tới chuyện ly hôn.

ảnh minh họa

Anh chỉ sống với vợ vì nghĩa vụ còn trái tim anh đã dành hết cho tôi rồi. Biết thế nhưng tôi vẫn ghen mỗi khi nghĩ tới cảnh anh và vợ ngủ chung giường, cùng đưa con đi chơi hay cùng ngồi ăn bữa cơm gia đình với nhau.

Tôi ghen tị với tất cả những việc đó. Ngày nào cũng mong gia đình anh không hòa thuận để sớm có cơ hội được đường đường chính chính bên anh. Cũng chẳng phải ác, việc ly hôn của anh và vợ chỉ là sớm muộn mà thôi, nên mong ước của tôi cũng chẳng có gì gọi là quá ác.

Tất cả đều phải trả giá, cái giá tôi phải trả là cả thanh xuân của mình chấp nhận đứng trong bóng tối, làm người thứ 3 để được bên anh, bỏ qua biết bao nhiêu cơ hội tốt đẹp khác đến với mình chỉ để yêu anh một cách chân thành nhất. Thế thì có gì là sai?

HT- Theo Khoevdep

Chia sẻ