Khi mẹ dι cнύc toàп bộ tàι sảп đứng têп chị gái, tôi cười khẩy: Đừng bảo thằng này lo hương hỏa

Bố mẹ tôi chỉ sinh ra 2 chị em tôi. Chúng tôi đều đã lập gia đình và có gia đình riêng. Hiện cuộc sống của 2 chị em cũng không đến mức túng thiếu vì chúng tôi đều có công ăn việc làm ổn định. Tuy nhiên chỉ vì sự đối xử không công bằng của bố mẹ mà 2 chị em tôi xảy ra mâu thuẫn lớn với nhau.

Bố mẹ tôi là công nhân một nhà máy trên địa bàn tỉnh Ninh Bình. Vì thế lương công nhân 3 cọc 3 đồng chỉ đủ nuôi chị em tôi ăn học. Khi tôi lên cấp 3 thì bố bị тαι иα̣и. Ông bị què chân và không thể lao động được nữa. Ngày ấy gia đình tôi không thể cho 2 con đi học cùng lúc. Thương chị đang học dở đại học, tôi quyết định học nốt lên lớp 12 rồi không thi đại học. Tôi đi làm lấy tiền về đưa mẹ nuôi bố, nuôi chị.

Nhờ chịu khó học hỏi, tôi dù không có bằng cấp đại học cũng được các sếp rất tín nhiệm vì có tay nghề giỏi và cầu tiến. Họ tạo điều kiện cho tôi vừa học lên cao vừa làm. Sau đó, tôi quay trở lại công ty ở vị trí trưởng phòng rồi phó giám đốc. Theo đó mức lương của tôi sau 10 năm nhìn lại cũng tăng vượt bậc.

Cũng thời điểm đó, bố tôi lại bị тαι вιếи 2 lần. Lần cuối cùng khiến ông phải nằm một chỗ вấт động. Bao nhiêu tiền của kiếm được tôi lo cho ông và gia đình riêng của mình. Vợ tôi thấy hoàn cảnh của chồng như vậy, chưa bao giờ em phàn nàn 1 lời. Em cũng cùng tôi chung tay vun vén gia đình để tôi có thể lo cho bố mẹ thoải mái.

Nói về bố mẹ tôi thì rất hợp với con gái và con rể. Còn ông bà không hợp với con trai cũng như con dâu. Thậm chí tôi lấy vợ, họ cũng phản đối kịch liệt vì quê vợ tôi ở xa. Khi tôi quyết lấy, mẹ tôi còn giận con trai 1 thời gian dài nhưng tôi mặc kệ vì cuộc sống là do tôi tự quyết. Vợ tôi cũng ngoan hiền, chưa bao giờ hỗn hào nhưng cũng vì vậy mà bao năm không được lòng ông bà. Chúng tôi dù biết vậy nhưng vẫn báo hiếu đầy đủ, chăm sóc bố mẹ. Tuần nào dù ở xa hơn 50km nhưng tôi vẫn vợ dù mưa nắng vẫn về nhà thăm bố mẹ rồi thuốc thang này kia.

Chính bản thân tôi cũng chẳng ngờ bị chính bố mẹ đẻ đối xử không công bằng. Đó là cách đây 1 tháng, bố tôi sau một thời gian bị вệин đα̃ qυα đσ̛̀ι. тαиg lễ của ông cũng do 1 tay vợ chồng tôi lo liệu.

Khi ông qua đời được 2 tuần thì một ngày mẹ tôi gọi tất cả các con cháu đến nhà. Bà bảo bà ông bố di chúc của bố chồng để lại. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên và đau lòng chính là, bố tôi di chúc lại toàn bộ tài sản đất đai ở quê để lại hết cho con gái. Còn tôi là con trai thì không được một thứ gì. Cho dù là ngôi nhà họ đang ở do tôi xây 7 năm trước hết cả 2 tỷ đồng họ cũng cho con gái.

Thật sự, tôi và vợ đau lòng không phải vì hậm hực không được bố mẹ cho hưởng thừa kế gia sản. Bởi tôi luôn nghĩ, của bố mẹ họ cho ai, tặng ai là quyền của họ. Phận làm con tôi cho được bố mẹ, lo cho họ bao nhiêu thì là trách nhiệm, nghĩa vụ của tôi. Với tôi, tiền bản thân làm ra mới là thứ có giá trị nhất. Hơn nữa vợ chồng tôi vẫn làm ra tiền hàng ngày. Tôi chỉ đau lòng vì thấy rõ một điều, trong lòng bố mẹ tôi không có đứa con trai này.

Ngay khi mẹ tôi công bố di chúc, tôi đã ngã gục. Đắng lòng quá, tôi chỉ biết cười khẩy bảo: Bố mẹ có còn coi con là con của mình không mà làm vậy. Con là con trai duy nhất của bố mẹ đấy, bố mẹ có nhớ không? Vậy thì đứa con trai này sau này sẽ chẳng thèm lo hương hỏa cho bố mẹ nữa. Nói rồi từ hôm đó tôi về nhà mình và chỉ cuối tuần mới về thắp hương cho bố cho phải đạo.

Từ hôm đó, thấy chồng ѕυу ѕυ̣ρ, vợ an ủi tôi rất nhiều. Còn họ hàng 2 bên nội ngoại của bố mẹ mẹ tôi biết chuyện ai cũng тrάcн cứ bố tôi thật nhiều. Họ tỏ ra bất bình thay cho tôi. Họ cũng nói nếu đã di chúc vậy thì người được hưởng di chúc là chị gái tôi cũng phải có quyền lợi và nghĩa vụ luôn đi kèm.

Đúng là sự đời mọi người nhỉ. Có lẽ để sau 100 ngày bố tôi, tôi sẽ phải hỏi thẳng chị gái rằng, chị cảm nhận như thế nào khi được bố di chúc như vậy? Tôi cũng sẽ giao luôn trách nhiệm cho chị làm tổng quản dưới quê chịu luôn trách nhiệm lo cho mẹ già về sau.

Tôi làm như vậy có đúng không? Hay là tôi đã ích kỷ quá rồi?

Theo Wtt

Chia sẻ