Hồi cưới mẹ chồng tặng con gà bằng vàng, nay bà υηg тнư cần tiền chữa em tiếc của chẳng muốn bán

Bọn em cưới được 4 năm rồi, giờ con trai cũng được 3 tuổi. Em nhớ như in hôm cưới mẹ chồng không lên trao quà gì cả. Nhưng đến tối về nhà, hai đứa đang chuẩn bị tân hôn thì mẹ chồng gõ cửa. Bà bưng một cái hộp lên, mở ra em choáng ngợp luôn vì bên trong là một con gà bằng vàng nguyên khối. Bà nắm tay em kể, giọng xúc động lắm:

“Ngày trước nhà mình cũng khá giả, bố các con cũng làm giám đốc của một công ty in. Nhưng từ khi ông ấy đổ bệnh, nhà mình cứ lụi dần rồi bố phải sang tay công ty cho bạn, lấy tiền trả nợ ngân hàng. Tất cả tài sản ông ấy để lại, mẹ chỉ giữ được mỗi căn nhà với con gà này cho các con thôi. Giờ mẹ giao lại cho các con giữ, giấy tờ, sổ đỏ nhà mẹ cũng sẽ sang tên hết cho 2 đứa”.

Lúc ấy em cũng xúc động lắm, nhìn con gà mà lóa cả mắt luôn. Mẹ chồng đi khỏi, em cứ ngồi ngắm nó mãi không chán. Chồng em bảo:
“Nghe bố nói con gà này lúc mua về đã gần 2 tỷ đấy”

Em há miệng trợn mắt vì sốc, không thể tin nổi gia đình chồng lại có một thời hoàng kim như vậy. Em bàn với chồng mua một cái két sắt mới về để đựng con gà đó. Từ nhỏ đến giờ em chưa bao giờ có một món đồ quý giá đến vậy nên coi nó như bảo vật. Cứ thỉnh thoảng lại mang ra lau chùi, ngắm nghía.

Loading...

Đến đời chồng em thì không được giỏi giang như bố anh nữa. Chồng em học hết đại học rồi vào làm trong một công ty tư nhân, lương tháng hơn 10 triệu. Anh cũng không có chí tiến thủ mấy, bằng lòng với cuộc sống đi làm thuê và chưa từng có ý định kinh doanh hay làm ăn riêng gì cả.

Em không trách gì chồng, bản thân cũng sinh ra trong gia đình không khá giả, nên em nghĩ 2 vợ chồng cứ làm đủ ăn, đủ nuôi con là được rồi.

ảnh minh họa

Mọi thứ đang yên lành thì đùng cái mẹ chồng em đi khám phát hiện bị mắc bệnh υηg тнư gan giai đoạn 2. Từ hôm biết mẹ chồng bệnh, nhà em rối hết cả lên. Hai vợ chồng còn trẻ nên chẳng biết xoay sở kiểu gì. Chồng em trước nay chưa từng trực tiếp đối mặt với khó khăn nên giải quyết mọi việc lúng túng lắm. Em về bên ngoại cũng vay được hơn trăm để trả tiền viện phí cho mẹ chồng.

Mấy tháng bà nằm viện tốn kém kinh khủng, toàn các loại thuốc đắt tiền không có trong danh mục bảo hiểm. Hôm rồi chồng em bảo:
“Anh tham khảo thấy bác sỹ nói nếu có tiền đưa mẹ đi nước ngoài chữa bệnh, có thể sẽ khỏi đấy em ạ. Anh thương mẹ quá”
“Nhưng vợ chồng mình thì lấy đâu ra tiền mà đưa mẹ đi. Ra nước ngoài chữa υηg тнư, tiền tỷ chứ ít à”

Em thấy khổ sở quá, giờ trong nhà thật sự không còn gì đáng giá, lương của vợ chồng cày cục cả tháng cũng được gần 20 triệu thôi, chi tiêu sinh hoạt, gửi con mới chỉ hòm hòm. Giờ lấy đâu ra tiền tỷ để đưa mẹ chồng ra nước ngoài chữa bệnh chứ.

Chồng em nhìn sang két sắt gợi ý: “Hay là mình bán…”
Em hiểu luôn ý anh nên gắt: “Không đời nào, có mỗi tí của mà lại bán à”

Thấy chồng xị mặt, em nản hẳn luôn. Giờ chỉ còn duy nhất con gà bằng vàng đó là đáng giá thôi, đây cũng là đồ mà mẹ chồng tặng cho hai đứa làm vốn. Giờ không bán đi để lấy tiền chữa bệnh cho bà thì em sợ mình mang tiếng con dâu bất hiếu. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nói trắng ra thì mẹ chồng mắc bệnh hiểm nghèo, liệu bỏ một đống tiền ra chữa rồi bà cũng có khỏi được không? Hay là tiền mất tật mang?
Giờ em đang rối quá, mọi người bảo em bán con gà của em đi không đây?

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ