Hậu ly h.ôn, tôi tay trắng thành bà chủ, chồng cũ từ ông giám đốc thành gã trông xe

Tôi vẫn nhớ nhứ in ngày ra tòa làm thủ tục ly h.ôn với chồng cũ. Trong khi anh ta ra về trên chiếc ô tô tiền tỉ với ả bồ thì tôi lủi thủi dắt xe máy đi về. Sau đó, tôi thu dọn hết đồ đạc cùng con trai dắt díu nhau về nhà ngoại.

Tôi và chồng từng bên nhau 15 năm, nếm trải biết bao đắng cay, ngọt bùi. Tôi bên chồng cũ từ khi anh còn là cậu thanh niên trẻ tay trắng lập nghiệp, phải vay mượn khắp nơi, thậm chí bán hết của hồi môn, đồ trang sức của vợ để có tiền kinh doanh.

Rồi đến khi chồng thua lỗ, tôi cũng phải đi vay mượn để trả nợ cho anh. Phải vất vả lắm, chồng tôi mới có được công ty riêng thành đạt và ngồi lên chức giám đốc. Lúc ấy, tôi đã mơ tưởng về những ngày tháng màu hồng được an nhàn hơn 1 chút sau những gì đã hy sinh cho chồng.

Nhưng khổ nỗi, cái giống đàn ông vốn tệ bạc từ trước đến giờ. Giàu đổi bạn, sang đổi vợ. Chồng tôi phất lên thì đi cặp bồ.

Loading...

Cái ngày ả bồ tìm đến tận nhà gặp tôi với cái bụng bầu to đùng thì tâm can tôi như chết lặng. Tôi khóc nấc lên, khóc đến mức nhòa cả mắt. Đến khi chồng về, tôi chỉ lẳng lặng đưa đơn ly dị. Và điều phẫn uất nhất là sau bao nhiêu năm chung sống, anh ta không hề có một câu níu kéo hay xin lỗi.

Cầm tờ đơn trên tay, anh ta thản nhiên bảo:

“Anh không có gì để giải thích cả. Nếu em đã muốn như vậy thì anh tôn trọng quyết định của em!”

Sau ly hôn, tôi ra đi với quần áo, đồ đạc cá nhân và một khoản trợ cấp của chồng, cũng chẳng nhiều nhặn gì. Tài sản quý giá nhất sau bao nhiêu năm tôi có được, chính là đứa con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo và rất hiểu chuyện.

Từng có một thời gian tôi suy sụp vô cùng, không biết bản thân phải làm gì, bắt đầu lại từ đâu. Sau đó, con tôi gợi ý: “Mẹ nấu ăn giỏi nhất, hay mẹ mở quán cơm văn phòng đi, thuê địa điểm gần những chỗ có nhiều công ty ấy”

Đúng thật là bao năm qua, nhờ việc chăm lo cho chồng con nên kỹ năng nấu ăn của tôi ngày càng tốt. Nghe lời con, tôi mở tiệm cơm văn phòng thật.

Thời gian đầu còn chưa có nhiều khách, nhưng dần dần, quán của tôi cũng được nhiều người biết đến vì ăn ngon, giá cả lại hợp lý.

ảnh minh họa

Sau 5 tháng, tôi bắt đầu thuê nhân viên về làm phụ mình. Và sau hơn 1 năm, tôi mạnh dạn mở thêm cơ sở. Hiện giờ đã 4 năm trôi qua, tôi đã có tổng cộng 5 cơ sở cơm văn phòng trên địa bàn Hà Nội, tất cả các cơ sở đều rất đông khách.

Không chỉ bán trực tiếp tại quán, tôi còn kết hợp bán trên mạng và giao cơm cho khách mua online. Con trai tôi bây giờ vẫn trêu: “Nhờ con quân sự mà giờ mẹ thành bà chủ nhé.”

Hôm trước tôi và con đi siêu thị mua hàng thì tình cờ gặp 1 nhân vật không ngờ tới, đó là chồng cũ của tôi! Không phải gặp nhau khi đi mua sắm, tôi gặp lại anh ta trong tình cảnh khách đến siêu thị và bảo vệ ghi vé.

Chồng cũ thấy tôi thì tái mét mặt lại, cúi gằm xuống ghi vé. Cả tôi và con đều chết điếng, không biết nói câu gì. Lúc sau không ai bảo ai, cả 2 mẹ con đều ở lại, chờ chồng cũ tan ca làm để hỏi cho rõ.

Lúc đầu, chồng cũ còn định chạy trốn nhưng con trai tôi giữ lại: “Sao bố lại ra nông nổi này.”

Mãi 1 lúc sau, anh ta mới nghẹn ngào: “Bố bị phá sản 2 tháng trước. Nhà cửa, bất động sản đều bị ngân hàng siết nợ. Cô ta (ả bồ ngày trước) thì bế con bỏ theo trai rồi.”

Nói xong, không kịp để tôi phản ứng câu nào, chồng lấy cái mũ bảo vệ đội lên đầu rồi chạy 1 mạch không quay đầu lại.

Trở về nhà, cả tôi và con trai đều trầm ngâm không nói gì cả. Còn tôi thì cứ luẩn quẩn mãi trong đầu 1 suy nghĩ: “Phải chăng đây là quả báo mà chồng tôi phải trả?”

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ