Đêm nào vợ cũng biến mất 2 tiếng, lén đi theo thấy cô ấy vật vã ở nơi khiến tôi ngã khuỵ

Tôi từng nghi ngờ, trách móc vợ. Thậm chí có lúc còn nghĩ em có vấn đề th.ầ.n k.i.nh. Nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh đó của vợ, người ngã khụyu chính là tôi.

40 tuổi, tôi có trong tay mọi thứ. Nhà lầu, xe hơi, sự nghiệp vững vàng cùng một mái ấm gia đình bình yên.

Người ngoài luôn nhìn tôi là mẫu đàn ông chuẩn. Vợ từ ngày lấy tôi hầu như chẳng bao giờ phải lo kinh tế. Việc của cô ấy là chăm lo vun vén chuyện cửa nhà, và chờ chồng về ăn cơm. Nói thật, tới công việc của cô ấy đang làm lương lậu bao nhiêu tôi cũng chưa một lần hỏi tới. Vì tôi biết nó chẳng đáng là bao, tôi để vợ tự do muốn ăn tiêu thế nào cũng được.

Có điều như các bạn biết đó, đàn ông phải lo sự nghiệp hàng đầu, với lại kiếm tiền đương nhiên phải đánh đổi thời gian công sức nên tôi không có thời gian dành cho vợ nhiều.

Sau cưới, thấy tôi suốt ngày đi sớm về hôm, vợ cằn nhằn nói tôi không quan tâm cô ấy. Ban đầu tôi còn nhẹ nhàng giải thích. Sau vợ không chịu thôi càm ràm, tôi điên lên mắng thẳng:

“Tôi điên đầu lo kiếm tiền để cho cô được ăn sung mặc sướng hơn người. Cô còn đòi hỏi gì nữa?”

Sau bận đó, vợ tôi không bao giờ ca thán gì nữa.

Cuối năm vừa rồi vợ tôi mang b.ầ.u. Đúng dịp tôi đang triển khai dự án mới nên không ở bên chăm sóc vợ được nhiều. Thai bước sang tháng thứ 3 vợ tôi bị d.ọ.a s.ả.y. Không ở nhà chăm vợ được, tôi đành thuê người trông nom em.

Tiếc rằng cái thai vẫn không thể giữ. Hôm em ra m.á.u nhiều phải vào viện cấp cứu, tôi lại đang đi công tác, bà giúp việc về quê. Giải quyết công việc xong, tôi mới bay về với vợ được.

Chẳng hiểu sao từ ngày m.ấ.t đứa con trong bụng, vợ tôi ít nói ít cười hẳn. Cô ấy như biến thành 1 con người khác cứ lầm lì. Mọi khi chồng đi sớm về muộn cô sẽ ân cần hỏi han, hay ngồi đợi cơm mỗi bữa. Giờ thì khác, đến giờ vợ tôi ngồi ăn, chồng đi tới bao giờ mặc kệ. Thậm chí có đêm tôi ngủ bên ngoài, cô cũng không quan tâm.

Lạ nhất là thời gian gần đây, tôi phát hiện vợ hay “mất tích” vào lúc 2h sáng. Đêm nào cũng vậy cứ tầm giờ đó vợ tôi lại bật dậy khỏi giường tới gần sáng mới quay lại. Để ý liên tục như vậy, đêm qua tôi âm thầm theo dõi, giả vờ ngủ say cho vợ đi như mọi khi rồi theo bước chân em.

Tôi c.h.ế.t lặng thấy vợ rón rén lên tầng 3, thu mình vào góc tường đêm ôm mặt vừa khóc vừa nấc nghẹn vừa xoa bụng gọi con.

Nhìn em, tôi đứng chôn chân h.ó.a đ.á ở cửa phòng. Hóa ra, bao lâu nay vợ tôi vì chuyện mất con mà trầm uất, dày vò chính mình. Vậy mà tôi không biết còn nghi ngờ em thay lòng đổi dạ.

Chưa bao giờ tôi thấy mình tồi tệ, sống vô trách nhiệm tới thế. Cú s.ố.c vợ tôi vấp phải phần lớn là lỗi ở tôi. Nếu tôi không vô tâm, biết để ý, chăm sóc em hơn thì chưa chắc cái t.h.a.i đã s.ả.y, vợ tôi sẽ không đau khổ tới vậy. Tiếc rằng giờ tôi ngộ ra cũng đã muộn.

Từ lúc nhìn vợ như thế, tôi quyết định sẽ sắp xếp lại công việc sao cho hợp lý hơn để có thời gian bên vợ. Tôi đã ngộ ra rằng, tiền bạc sự nghiệp sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi người phụ nữ tôi yêu không hạnh phúc mọi người ạ.

Theo khoevdep

Chia sẻ