Cưới anh ʟɪᴇ̣̂ᴛ 2 chân gán nợ giúp bố mẹ, đêm ᴛᴀ̂ɴ ʜᴏ̂ɴ anh đứng dậy nói: Để anh bế em vào phòng

Em nghĩ câu chuyện cuộc đời mình có thể viết tiểu thuyết được các chị ạ. Lấy chồng hơn một năm rồi em mới kể với mọi người. Sở dĩ như vậy vì em muốn nhìn thấy cách chồng đối xử với mình thế nào, sau đó mới chia sẻ.

Chắc không ai như em, kết hôn mà chưa một lần hẹn hò. Ngày xưa bố mẹ em khá nghèo. Bố em thì cờ bạc rồi hay vay mượn khắp nơi. Đến lúc không trả được nợ nữa, ông mới kêu em vào bảo:

“Bây giờ bố cùng đường rồi, con xem có giúp bố được không”.

“Con muốn giúp bố, nhưng bằng cách nào ạ”.

“Có anh này anh ấy muốn lấy con lâu rồi. Nhưng mà tự ti, anh ấy hứa sẽ cho bố tiền trả nợ nếu con đồng ý làm đám cưới”.

Em tưởng những chuyện này chỉ xuất hiện trong phim. Không ngờ ngoài đời thật và chính em lại là người phải trải nghiệm. Bởi nghe bố nói thì người đàn ông ấy bị ʟɪᴇ̣̂ᴛ hai chân.

Ngày hôm sau, anh đến nhà em chơi. Thú thật lúc ấy em hụt hẫng lắm. Dù em chẳng tài giỏi thông minh gì, nhưng cũng không muốn lấy một người đàn ông khiếm ᴋʜᴜʏᴇ̂́ᴛ. Nhưng tiếp xúc qua cũng thấy anh tốt bụng, lại rất hiểu biết. Em quyết định làm vợ anh, một phần vì muốn giúp bố, phần còn lại là có tình cảm với người đàn ông này thật lòng.

Suốt thời gian chuẩn bị làm đám cưới, em cũng đến nhà anh phụ giúp việc nhà. Mọi người đều vui vẻ cả, mẹ chồng em còn nói:

“Tiếp xúc với con chưa lâu nhưng bác rất quý con. Vì con không giống những người khác”.

Thế rồi ngày bọn em cưới, nhiều người xì xào bàn tán lắm. Họ bảo em ham tiền, hám của. Nhưng bản thân em thì thấy mình chẳng có gì phải xấu hổ cả. Đêm tân hôn, chồng kéo em vào lòng hỏi:

“Anh thích em từ rất lâu, nhưng sợ em chê anh không đi lại được. Bây giờ, anh cho em thêm một sự lựa chọn. Đó là rời khỏi đây, anh vẫn sẽ trả nợ cho bố em. Em tính thế nào”.

Đáp lại, em chỉ nói mình cũng có tình cảm và muốn được tìm hiểu. Vì thế, em không muốn anh suy nghĩ theo hướng khác. Và các chị tin không, chồng em đứng lên rồi loạng choạng bước. Anh bảo:

“Thật ra chân anh đang hồi phục dần dần. Để anh bế em nhé”.

Tất nhiên em không cho anh bế rồi. Nhưng một năm qua, em đã cùng anh đến bệnh viện, tập vật lý trị liệu hàng ngày. Kết quả là chồng em đã đi vững hơn, dù không như người bình thường.

Bây giờ thì cuộc hôn nhân của bọn em đã có ý nghĩa hơn rất nhiều, tất cả cũng vì tình yêu mà cả hai dành cho nhau đấy các chị ạ.

Theo khoevadep

Chia sẻ