Chồng vô sinh nên em quyết bỏ, nhưng đêm về lại ôm gối khóc vì còn thương anh quá nhiều

Có ai từng vào hoàn cảnh như của em không: Ly hôn rồi nhưng lòng vẫn còn thương, tim vẫn đau khi nghĩ về nhau. Buổi tối vẫn khóc ướt gối và gặp nhau vẫn muốn lao vào nhau như thuở còn mặn nồng.

Cuộc đời đúng là trêu ngươi. Vợ chồng ly hôn mà ngày ra toài vẫn vui vẻ đưa nhau đi ăn, nói chuyện với nhau bình thường như chưa hề xảy ra chuyện ra. Lúc ra xe đi về anh vẫn theo thói quen cài quai mũ bảo hiểm cho vợ.

Hai vợ chồng vẫn đi chung 1 xe, ngồi ăn một mâm, bàn luận với nhau cùng một câu chuyện. Và em tin rằng trong lòng cả hai vẫn còn ngổn ngang những thắc mắc, tại sao lại phải ly hôn khi lòng vẫn còn yêu nhiều đến thế?.

Từ lúc cả hai bước chân rời khỏi tòa đến giờ phút này, ngồi đây viết những dòng tâm sự này em vẫn cảm thấy thương chồng. Nhưng tình thương của em chưa đủ lớn để bao dung anh suốt cuộc đời được. Em muốn sinh con, em muốn được làm mẹ…

Tình yêu giữa em và chồng không có lỗi, lỗi chỉ tại vì anh không có khả năng sinh con, không thể cho em có cơ hội được làm mẹ. Sau bao suy nghĩ, sau bao dằn vặt, cuối cùng em chọn cách ra đi, giải thoát cho nhau.

Hơn tất cả, em vẫn muốn được làm 1 người mẹ đúng nghĩa. Em muốn con sinh ra với chính chồng của mình, là máu mủ ruột thịt của mình chứ không phải những người xa lạ.

Nhiều người khuyên em nên xin con nuôi, nhưng em không thể toàn tâm, toàn ý làm mẹ của 1 đứa trẻ không phải khúc ruột của mình.

Chồng cũng nhiều lần van xin vợ hãy nghĩ lại, hãy xin con nuôi, hoặc thụ tinh nhân tạo…làm gì thì làm miễn sao vợ chồng em cũng có con như bao gia đình khác. Anh còn bảo:

“Hoặc xin tinh trùng, thụ tinh nhân tạo, làm thế nào thì làm, anh đều đồng ý hết, miễn sao em đừng bỏ anh mà đi”.

Nói thì dễ lắm, nhưng làm được hay không mới khó. Đời người còn dài, 1, 2 năm có thể chịu được, nhưng cả cuộc đời thì em nghĩ chẳng ai chịu nổi đâu. Ai về già rồi cũng muốn gần con, gần cháu. Lúc ấy con cháu mình chẳng có thì không biết cuộc sống nó sẽ thế nào nữa.

Hơn nữa giờ em cũng còn trẻ, anh cũng còn trẻ, còn nhiều lựa chọn cho tương lai. Tốt nhất là ly hôn sớm ngày nào hay ngày ấy, để lâu quá lại nhiều vấn đề, làm gì cũng khó khăn hơn.

Giờ cứ nghĩ đến chồng là em rơi nước mắt, không biết tiếp theo đó anh sẽ sống thế nào? Bạn bè đồng nghiệp sẽ nghĩ gì về anh? Thậm chí còn là: Anh ấy còn yêu mình không? Anh ấy trách mình không? Khi nào anh lấy vợ, người vợ mới có chấp nhận con người của anh không…?

Nhiều câu hỏi cứ nhảy ra trong đầu em khiến em lại muốn gọi điện nói chuyện, than thở với chồng, nhớ cái ôm chặt của anh, nhớ cả những lần 2 đứa đi nhậu giải sầu nữa.

Có ai từng ly hôn mà hoàn cảnh giống em chưa ạ, buồn quá.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ