Chồng tiếc tiền không muốn cho vợ đẻ dịch vụ, mẹ anh phán luôn: Cho tôi đăng ký gói đắt nhất

Đùa chứ em thấy, đi đẻ không chỉ nhìn rõ bộ mặt của chồng mà còn nhìn được cả mẹ chồng nữa các chị ạ. Ngày xưa cứ nghĩ mẹ chồng em khó tính lắm, ai ngờ bà cũng hiền lành và tâm lý phết.

Thực ra hồi em về làm dâu, bà chưa có cảm tình là vì lúc đó em trẻ quá. Mẹ chồng em thì sợ chưa gì đã lấy nhau, sớm muộn cũng ly dị nên mới có ác cảm. Thế rồi về nhà chồng thì em cứ cun cút làm việc nhà. Đối xử với mẹ chồng cũng tốt nữa. Em có phương châm là mình tốt với người ta rồi sẽ có lúc người ta tốt lại với mình.

Giống hồi mẹ chồng em bị ngã ý. Chân bà thì đóng đinh tạm thời không đi lại được, đi vệ sinh thì phải đóng bỉm. Chị chồng em là con gái nhưng mỗi lần sang thăm mẹ, thấy mẹ bĩnh ra quần là tự khắc chạy về. Còn em khi đó mới cưới chưa bao lâu. Nhưng cũng vệ sinh cho mẹ chồng, rồi chất thải dù không thơm tho gì, em cũng chẳng kêu ca nửa lời.

Thấy em cứ tận tụy, mẹ chồng em còn ngạc nhiên:

“Mẹ hỏi thật, con không giận mẹ à? Ngày xưa mẹ không đồng ý cho hai đứa đến với nhau mà”.

“Hì, con biết là con cũng còn nhiều thiếu sót mà mẹ. Bây giờ mình là người một nhà rồi, còn tính gì chuyện ấy ạ”.

Sau đợt mẹ chồng em ốm nằm một chỗ, tình cảm của em và bà cũng khá hơn rất nhiều. Thấy em bầu bí mà thèm cái gì, mẹ chồng em lại vung tiền mua về cho con dâu tẩm bổ. Có bữa em xem tivi, thấy người ta ăn hải sản rồi buột miệng:

“Ước gì trước khi đi đẻ được ăn một bữa”.

Thế là trưa ngày mai, mẹ chồng em đến thẳng chỗ làm của em giục:

“Làm nhanh, mẹ dẫn đi ăn”.

Em tưởng đi ăn đồ bình thường, nào ngờ bà dẫn đến quán hải sản to đùng. Bữa ấy hóa đơn hết gần chục triệu, lúc mẹ chồng thanh toán, em nghe mà xót cả ruột.

Trước khi em đi đẻ có đến bệnh viện để đăng ký sinh. Bệnh viện em đẻ cũng là viện quốc tế. Hôm đi, chồng em thấy báo giá mà hoa mắt. Lão cứ lăn tăn hỏi em:

“Đi đẻ có mấy ngày mà tốn kém phết nhỉ? Toàn mấy chục, phát sinh thêm nữa thì phải gần trăm đấy”.

Em cũng đắn đo định đi về thì mẹ chồng em giữ lại, bà quyết luôn với y tá:

“Đăng ký cho tôi gói đắt nhất”.

Xong mẹ chồng bảo với em:

“Con cứ yên tâm đến ngày đi đẻ. Phí này để mẹ lo. Đời đẻ mấy bận đâu mà phải tiết kiệm”.

Đến chị y tá nghe mẹ chồng em nói còn tưởng mẹ đẻ em. Khi biết đó là mẹ chồng, chị ấy còn trố mắt ngạc nhiên cơ mà.

Đúng là em may mắn thật các chị ạ. Tưởng không sướng nhưng lại sướng không tưởng đó. Hihi. Giờ em chỉ việc chờ đẻ nữa thôi, mọi thứ có mẹ chồng em lo hết rồi.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ