Chồng ng.oại t.ình có con riêng, mẹ anh còn bênh: Nhỡ thì phải chịu chứ cô muốn làm gì nó

Em chán đời quá mọi người ạ, có ai lấy chồng mà khốn khổ khố.n n.ạn như em. Chồng cặp b.ồ tới có con riêng là đã đủ chán ngấy rồi. Ấy thế mà mẹ chồng vẫn còn lên gân lên cốt bênh con trai chằm chặp, bảo thế là thường. Đúng là trần đời chỉ có một.

Chuyện của em là thế này mọi người ạ. Vợ chồng em cưới nhau tính tới nay là tròn 4 năm. Từ năm ngoái chồng em được công ty điều động vào Đà Nẵng thi công dự án.

Mặc dù con em lúc ấy mới được 3 tháng nhưng em vẫn chấp nhận để lão đi, nghĩ vì tương lai sự nghiệp của chồng. Mình ở nhà có vất vả tí cũng cố khắc phục. Nhiều người bảo em dại mới để chồng đi xa thế. Nhưng em kệ bởi vợ chồng phải tin tưởng nhau chứ đâu phải cứ kè kè ở bên mới giữ được.

Lão vào đó, một mình em đánh vật với con nhỏ. Hơn tháng cữ đã phải ngồi dậy giặt giũ cơm nước, không được kiêng khem gì. Mẹ chồng em buôn bán. Bà bảo cả ngày ngồi ngoài chợi mệt rồi nên về nhà bà chỉ ăn rồi đóng cửa ngủ, không đỡ đần gì con dâu hết. Đêm cháu có quấy óc, ốm sốt bà cũng mặc kệ.

Loading...

Nhiều lúc nghĩ tủi thân rơi nước mắt mà vẫn phải cố. Lão có gọi điện về em vẫn tươi cười kể chuyện, không than vãn nửa lời vì sợ ở xa lão lại nghĩ ngợi không yên tâm làm việc được. Cứ 3 tháng lão về thăm vợ con được khoảng chục hôm rồi lại đi.

Cứ thế, 18 tháng công tác miền Trung của lão cũng kết thúc. Cứ nghĩ vậy là vợ chồng được sum vầy. Ngờ đâu, vừa về hôm trước, hôm sau lão đã gọi em nói chuyện:

“Anh không muốn giấu em. Trong thời gian ở trong kia, anh có qua lại với 1 người… Thật ra ban đầu cũng chỉ là giải tỏa nhu cầu. Nhưng,… cô ấy có thai rồi. Anh không thể rũ bỏ trách nhiệm với mẹ con cô ấy. Xin em hãy mở lòng đón nhận họ trong cuộc sống gia đình mình. Anh hứa vẫn yêu và lo cho mẹ con em như trước”

Nghe lão nói mà em chết điếng, khụyu sụp xuống nền. Đau đớn, em gào hét cấu xé hắn.

ảnh minh họa

Mấy ngày đó, vợ chồng chiến tranh, em vật vã khóc lóc, còn lão im lặng. Mệt mỏi, em tìm đến mẹ chồng than thở, mong bà có cách giúp mẹ con em hay chí ít thì cũng đưa ra vài lời động viên an ủi con dâu lúc này. Vậy mà, em vừa nói, bà đã chẹp miệng:

“Tôi biết cả rồi, nhưng chuyện đã nhỡ rồi thì phải chấp nhận chứ biết làm thế nào. Nó đã bảo sau này vẫn lo liệu cho mẹ con cô như trước, thế cô còn đòi hỏi gì nữa. Con trai tôi còn tử tế chán, chứ ối thằng đàn ông nó cặp b.ồ về còn bỏ vợ bỏ con cơ. Cô cũng vừa phải thôi, cô không thấy ngày trước các cụ con rơi con vãi đầy đó thôi. Một ông sống cùng mấy bà đã sao đâu”.

Đúng là em im tịt luôn mọi người ạ. Câm nín không nói được gì, chỉ thương thân mình xấu số vớ phải chồng tồi, nhà chồng sống thiếu tình người thôi. Theo mọi người em nên làm sao đây, chẳng lẽ lại ly hô.n khi con còn chưa đầy 2 tuổi?

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ