Chồng ném xấp tiền vào mặt bố vợ đuổi về, tôi đau thắt lòng mà không làm gì được

Ngay khi sinh tôi ra đời thì mẹ mất. Bố không đổ lỗi tại tôi mà ông mất vợ, bố đã ở vậy vò võ nuôi tôi suốt bao năm. Những người đàn ông “mồ côi vợ” đều sẽ rước về một người phụ nữ khác sau vài năm. Chỉ có bố tôi là nhất quyết không chịu đi bước nữa mà ở vậy nuôi tôi khôn lớn.

Bố tôi là người lương thiện, thật thà. Ông chạy xe ôm kiếm tiền nuôi con chứ chưa từng làm chuyện gì có lỗi. Tuy nghèo khổ nhưng thỉnh thoảng ông còn giúp người nghèo qua đường bằng cách cho họ vài chục nghìn hoặc ít gạo, ít cơm.

Cho đến năm tôi học lớp 12, trước thời gian bước vào đại học thì tôi bị chuẩn đoán có khối u. Mặc dù đó là khối u lành tính nhưng chi phí để bóc tách lại khá cao.

Hàng xóm không ai dám cho bố tôi vay vì sợ ông không trả nổi. Anh em, họ hàng cũng nghèo khó nên chẳng giúp được nhiều. Cùng quẫn lắm, bố tôi vì muốn kiếm tiền cho tôi phẫu thuật nên đã đi trộm tiền của người ta. Lúc bị phát hiện, do tâm trí hỗn loạn nên bố tôi đã đánh chủ nhà bị thương.

Loading...

Cuối cùng, bố tôi bị phạt tù 2 năm. Sau khi mãn tù, bố tôi trở về nhưng bị mọi người xa lánh. Tôi đã tự nhủ, nếu lấy chồng, nhất định tôi phải đưa bố về ở cùng với mình để bù đắp cho những gì bố đã hy sinh.

Vì hiểu tính chồng nên tôi không hề giấu anh chuyện quá khứ của bố với mong muốn anh có thể đồng cảm và chia sẻ với vợ. Ngoài mặt chồng tôi tỏ vẻ thông cảm, nhưng trong anh vẫn luôn có ác cảm với bố tôi. Tôi mới đón bố lên vài hôm nhưng chồng tôi đã mặt nặng mày nhẹ. Hôm qua, anh đi về nhà và làm ầm ĩ một trận.

Chồng tôi làm kế toán trong công ty, anh đảm nhận việc phát lương cho công nhân. Không hiểu sao hôm nay anh bảo không tìm thấy tiền rồi sinh nghi cho bố vợ. Cả tôi và bố đều ra sức giải thích nhưng anh không nghe. Thậm chí bố còn thề giữa trời và nói dù trước đây tù tội nhưng đó là bất đắc dĩ. Chồng tôi nghe bố vợ nói vậy thì đáp trả: “Có một lần sẽ có lần hai. Bản tính con người có ch.ết cũng không thay đổi được”.

Câu nói ấy như 1 đòn chí mạng với bố tôi. Ông muốn về quê và không cần vợ chồng tôi lo lắng. Tôi thương bố không cho bố về thì chồng tôi vào nhà, cầm một tập tiền ném tung tóe dưới đất: “Đây, bao nhiêu đó đủ để bố về quê chưa? Bố ở lại ngày nào tôi lo nơm nớp ngày đó”.

ảnh minh họa

Bố tôi cúi xuống nhặt từng đồng tiền rồi đặt lên bàn. Sau đó ông ra bắt xe về quê. Tôi chạy theo ngăn nhưng bị chồng kéo lại không cho đi.

Cho đến tối nay, tôi thấy chồng ngồi đếm tiền mới biết anh tạo ra màn kịch kia hòng đuổi bố tôi về quê mà thôi. Tôi đã cãi nhau với chồng và bắt anh đón bố tôi lên thì anh bảo không muốn để con chúng tôi sinh ra sống với một người tù tội rồi lại nhiễm thói trộm cắp của ông.

Tôi đau lòng quá, nghĩ đến bố, nghĩ đến cảnh tượng chiều nay, tôi không sao ngủ được. Và tôi quyết định bỏ chồng để về sống với bố.

HT- theo Khoevadep

Chia sẻ