Chồng mê tít bồ trẻ, tôi kéo luôn ả về sống cùng, chưa nổi 5 ngày anh đã ngứa mắt tống cổ ả

Chồng tôi là người đàn ông thành đạt, anh cũng đã 35 tuổi. Cái tuổi mà đủ chín chắn và có công việc ổn định với thu nhập khá. Còn bản thân tôi thì trước kia cũng đi làm, nhưng sinh con xong thì quá bận với việc nhà cửa con cái nên tôi đã nghỉ việc. Thật tôi không ngờ cũng chính không tự chủ được kinh tế, không còn trải chuốt được như xưa nên chồng đã ngoại tình.

Chồng tôi mê như điếu đổ 1 em sinh viên. Tôi phải năn nỉ, xuống nước ngọt nhạt hết mức nhưng anh vẫn chẳng có thái độ hối lỗi. Thậm chí còn mặn nồng với cô em ấy hơn.

Tôi tìm đến cô ta nhưng không đánh ghen mà chỉ nói chuyện bình thường, là chị em phụ nữ nên khuyên giải nhau thôi. Thế mà mọi chuyện không như ý người. Cô ta thuộc dạng gia đình khá giả, chỉ ăn chơi từ bé. Ngay cả việc vào được đại học cũng chạy không ít tiền.

Biết được bản chất của con người không hiểu biết, đã là cái loại cướp giật chồng thì có là sinh viên cũng thuộc hàng ghê gớm chứ chẳng phải vừa. Cô ta mới 20 tuổi đầu mà không ngờ lại tinh ranh đến thế.

Cuối cùng tôi đành phải dùng hạ sách. Tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn và mời bồ của chồng về nhà chung sống với nhau hòa thuận. Cả anh và ả đều muốn hất tôi ra ngoài để thuận lợi đến với nhau nên đồng ý luôn. Tất nhiên tôi có lý của mình.

Ngày đưa bồ chồng về nhà, tôi đã ra điều kiện: “Em sẽ chuẩn bị đơn ly hôn, nhưng trước tiên em muốn chắc chắn cô gái này có thể thay thế em chăm sóc anh và con em hay không. Vì con thì em chắc chắn không nuôi được, em không có việc mà”.

Tôi đem cô ta về nhà. Ngày đầu tiên tôi làm mọi thứ hầu hạ họ để cả hai thấy sung sướng đã. Nhưng đến ngày thứ hai thì tôi không còn vào bếp nữa. Chồng tôi về thấy cơm nước chưa nấu liền lớn tiếng hỏi:

“Sao ở nhà mà không nấu cơm đi?”.

“Em để cho vợ sắp cưới của anh làm đấy. Cô ấy phải làm việc đó thì mới có thể chăm con được chứ”.

Chồng ra vẻ hiểu chuyện không nói gì tôi nữa mà để tôi ôm con ngủ. Còn ả kia loay hoay cả buổi tối không được bữa cơm nên hồn. Cơm nấu nồi cơm điện mà cũng bị sống vì cho ít nước. Rán được quả trứng thì cháy đen xì. Nhìn mâm cơm chồng ngao ngán lắc đầu. Anh thả gói mì rồi ăn trong hậm hực.

Chưa được 3 ngày chồng không còn mặn mà với em sinh viên của mình nữa. Tôi vẫn chờ để xem chồng mình chịu được bao lâu. Đến ngày thứ 5 cơm chẳng còn lành, canh chẳng còn ngọt nữa thì chồng tôi lập tức quỳ xuống năn nỉ:

“Vợ ơi, anh biết anh sai rồi. Giờ em để gia đình mình về như cũ được không?”.

“Như thế nào là về ban đầu?”.

“Em có thể đuổi cô ta ra khỏi nhà mình được không. Anh thật sự chán ngấy rồi”.

Tôi cười thầm trong bụng!

Tôi nói với cô ta rằng cần người chăm sóc cho con trai khi chúng tôi ly hôn, cô ta phải nuôi tốt thằng bé. Ngay lúc này cô ta giãy nảy nói: “Chị điên sao? Tôi không có thể đồng ý được. Sao phải nuôi con chị, thật sai lầm khi tôi quyết định theo anh ta”. Chồng tôi nghe được cuộc nói chuyện đấy tức lắm liền ra mặt rồi quát:

“Cô cút đi, không ngờ cô lại chỉ lợi dụng chứ chẳng yêu thương gì tôi”.

“Không phải đuổi, tôi cũng chán lắm rồi”.

Chồng ôm chặt lấy tôi rồi khóc, anh ấy xin lỗi tôi. Tôi cũng cảm thấy mình có thể tha thứ được cho chồng nên mở đường cho anh quay lại làm chồng, làm cha tốt. Có lẽ sau lần được chung sống với cô bồ trẻ đẹp này thì chồng tôi cũng cạch mặt từ đó không còn dám bén mảng nghĩ tới chuyện ngoại tình thêm nữa đâu.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ