Chồng mải karaoke, em gọi về đưa đi đẻ thì anh quát: Đang vui, chờ ca nốt mấy bài đã

Em vừa đẻ được gần tháng các mẹ ạ. Giờ cứ nghĩ đến cái đêm đó em lại thấy căm chồng mình. Gã nhà em thật sự quá tệ, ham vui, mải chơi, vợ con là cái đinh gỉ, gạt ra ngoài mọi cuộc vui của mình hết.
Em lấy chồng 3 năm nhưng không may bị sảy đến 2 lần, suốt ngày bị chồng đay nghiến:
“Người gì mà yếu ớt, động tý là không giữ được con”

Đi khám và chạy chữa khắp nơi cuối cùng tin vui cũng đến với em. Lần này có bầu trộm vía em bé phát triển bình thường. Vì khó mang thai, bị sảy nhiều lần nên bác sỹ khuyên hạn chế chuyện chăn gối trong thời gian bầu bí. Mấy tháng trời em mang thai là bằng ấy thời gian chồng bứt rứt vì không được giải tỏa.

Anh ấy thì còn trẻ nên sung sức, em không chắc chắn anh có ra ngoài giải quyết không. Nhưng có điều chồng em cực ham bia bọt, chè chén và đàn đúm với bạn bè. Đã đi là phải tới bến, hát hò, tay vịn các kiểu, nhiều hôm còn thâu đêm suốt sáng không về.

Lúc đầu thì em chỉ nghi nghi thôi, nhưng một lần em tận mắt đọc được tin nhắn hẹn đi nhà nghỉ của anh với một cô gái tên Yến.
Hóa ra chồng em là khách quen của cô ta. Mỗi lần hẹn nhau anh lại trả cho cô ta 1 triệu. Lúc bị em phát hiện thì anh thản nhiên đáp:
“Ừ thì tôi ra ngoài giải quyết đấy, có sao không?”

Thái độ của chồng như thế làm em sốc nặng. Nhưng lúc này cũng sắp đến ngày sinh rồi, sợ ảnh hưởng con nên em chẳng dám nghĩ ngợi, hay đi đánh ghen gì cả.

Lúc bầu 9 tháng, em bảo chồng đừng đi đâu, nhỡ lại sinh trước ngày dự tính thì một mình em không xoay sở được. Chồng cũng nghe vài buổi, ở nhà xem ti vi. Nhưng được một tuần thì anh ta bứt rứt đứng ngồi không yên, đến 8h lại xách xe đi. Em hỏi đi đâu thì anh trả lời cộc lốc:
“Uống bia!”

Bực lắm nhưng em vẫn phải nhẹ nhàng bảo:
“Anh ở nhà đi. Nay em thấy bụng khác khác, nhỡ đẻ ngay thì sao”
“Đi vài tiếng là về, đã đẻ được đâu mà làu bàu lắm chuyện”

Thế là chồng em vẫn đi. Em cũng ngủ sớm nhưng 12 giờ đêm tỉnh dậy vì thấy bụng bắt đầu có dấu hiệu đau từng cơn. Lúc này chồng em vẫn chưa về. Nằm một thì bụng đau dữ dội, em bị vỡ ối nước chảy ra ướt cả váy ngủ. Em hoảng quá vội dậy lấy điện thoại gọi cho chồng.

Gọi mấy cuộc anh mới bắt máy, còn quát:
“Gọi gì lắm thế? Đang hát”
“Em đau bụng quá, anh về đưa em đi viện nhanh lên, vỡ ối rồi”
“Sao lại đẻ giờ này, chờ tí hát nốt mấy bài đã”
Sắp đẻ đến nơi rồi mà chồng còn bảo hát thêm vài bài nữa. Em gào lên:
“Anh biến luôn đi! Đừng có về nữa”

Rồi em gắng gượng gọi taxi, xách được mỗi cái làn tự vào viện. Thấy em đi có một mình anh tài còn hỏi:
“Chồng chị đâu mà để chị đi đẻ 1 mình thế này?”
Lúc đấy em chỉ biết bảo:
“Chồng em chết rồi”

Cũng may anh ấy lái xe nhanh, đến viện còn giúp đưa em vào tận bên trong giao cho bác sỹ rồi mới quay ra. Thật sự giữa lúc đó em thấy gã chồng mình tồi quá, còn không bằng một cái móng chân của người dưng.
Em bị cạn ối nên phải mổ bắt con. Đến lúc về nằm phòng hồi sức rồi mới thấy chồng mò vào. Lúc ấy vừa sinh xong còn yếu nên em không thèm trả lời anh ta câu nào.

Hơn tuần sau được ra viện, em bế con trai về thẳng nhà ngoại cách đấy 50 cây để ở cữ. Em không thể chấp nhận được một người chồng bạc nhược như vậy.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ