Chồng hờ cho con riêng tôi ăn bát cơm ruồi bâu, còn bảo: Luyện cho nó biết kham khổ từ giờ đi

Tôi với chồng trước sống không hạnh phúc nên ly hôn từ khi con trai được 3 tuổi. Giờ ngồi nhớ lại tôi tiếc quãng thời gian đó vô cùng. Vì tất cả cũng là do lỗi của tôi.

Trước đây tôi cũng khá xinh nên lọt vào tầm ngắm của nhiều người. Sau mấy cuộc tình không đầu không cuối, tôi đã chọn về làm vợ anh. Nói thật là nhà chồng có điều kiện, lấy anh, tôi sẽ được hạnh phúc, an nhàn không vất vả về sau.
Thế nhưng mọi thứ không như mong đợi. Được chồng chiều chuộng, muốn gì được nấy mà tôi lại cảm thấy thiếu thốn gì đó. Nhất là về đời sống chăn gối, chồng tôi tẻ nhạt vô cùng và luôn luôn thụ động trước vợ.

Rồi khi gặp Dũng, anh đã đem đến cho tôi cảm giác được yêu thật sự. Rồi tôi không thể ngăn được những cảm xúc khi ở bên Dũng. Chúng tôi vụng trộm với nhau một thời gian dài mà chồng không hề biết. Sau đó tôi chủ động ly hôn vì không muốn kéo dài mãi cảm giác tội lỗi với chồng. Tôi được tòa xử cho nuôi con, dù hận tôi lắm nhưng chồng vẫn chia cho một khoản tiền đủ để làm vốn sinh sống sau này.

Bỏ chồng xong, tôi với Dũng đến với nhau mà không đăng kí kết hôn gì hết. Con trai ở cùng với chúng tôi. Lúc đầu Dũng cũng tỏ ra yêu thương, cưng chiều thằng bé như con ruột vậy.

Công việc của tôi phải đi ngoại tỉnh nhiều nên hay để con ở nhà với chồng. Anh ấy bảo:
“Vợ cứ yên tâm, ở với anh thằng bé ngoan hẳn”
“Vâng, em cảm ơn chồng nhiều lắm”
“Có gì đâu, con của vợ cũng là con của chồng mà. À, chồng hết tiền rồi, vợ đưa anh mấy củ đi”

Tôi cũng làm ra tiền nên khi Dũng hỏi thì chẳng tiếc gì với anh ấy. Dạo đó anh không có công việc ổn định nên tôi chi cũng là điều đương nhiên. Nhưng mọi sự không như tôi nghĩ, làm ăn ngày càng khó khăn, tiền tiết kiệm đã cấu véo gần hết. Tôi ít đưa tiền cho Dũng hơn thì anh trở mặt rõ ràng luôn. Bọn tôi hay cãi nhau, Dũng cũng thờ ơ không chăm cu Bin như trước nữa.

Hôm đấy tôi có hợp đồng ở tỉnh phải đi gấp, không kêu được bà ngoại lên chăm con nên nhờ Dũng. Lúc đầu anh lưỡng lự, nhưng tôi đưa cho 3 triệu bảo:
“Em phải đi 5 ngày liền, chỉ còn từng này thôi 2 bố con ở nhà liệu mà tiêu”

Mặt Dũng cũng giãn ra rồi đồng ý ở nhà với con. Tôi thường xuyên gọi điện về, anh bảo vẫn cho con ăn uống, đưa đón đi học đàng hoàng nên yên tâm.

Công việc xong sớm, tôi về trước dự định. Đến nhà thấy cổng ngoài khóa, đi vào trong thì không tin nổi mắt mình, cu Bin đang ngồi bên bát cơm đầy ruồi bay xung quanh. Ở trên giường, dưới sàn, mì tôm khô rơi vương vãi. Mặt mũi thằng bé nhọ nhem, nước mắt ngắn dài. Thấy mẹ về, nó ôm chặt tôi khóc nức nở.

Điên lắm, tôi gọi điện cho Dũng thì hắn đang bia bọt với bạn. Tôi cáu um lên:
“Sao anh lại bỏ cu Bin ở nhà một mình mà đi đàn đúm thế?”
“Bạn gọi thì đi thôi”

“Anh dám để con tôi ăn đồ ôi thiu như thế à?”
“Luyện từ giờ đi, cho nó biết thế nào là kham khổ”
“Anh đúng là cái loại khốn nạn, máu lạnh”
“Cô xem lại cô đi, gái có chồng mà còn lăng nhăng với thằng này. Cô chả hơn gì tôi đâu”

Bọn tôi cãi nhau một trận qua điện thoại. Nếu hắn bạc đãi vợ thì đã đành, nhưng chạm đến con tôi là điều không thể chấp nhận được. Tôi ném hết đồ đạc của hắn ra sân, từ hôm nay thì đừng có vác mặt về nữa.

Thật sự đau đớn các chị ạ, mọi thứ trở nên bung bét là do bản thân tôi tự chuốc lấy. Cứ tưởng bỏ chồng nhạt nhẽo để theo tiếng gọi tình yêu sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ tôi đang bị quả báo nặng nề thế này đây.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ