Chồng bảo: ‘Vợ như áo rách phải thay’ thì lĩnh ngay cái tát của mẹ: ‘Mày chỉ ở trần là hợp’

Có ai như em, người ta thì sợ mẹ chồng chứ em lúc nào cũng thân thiết với bà y như mẹ đẻ các chế ạ…

Em với chồng cùng quê, nhưng cưới nhau xong hai đứa rồng rắn lên thành phố thuê nhà rồi mở cửa hàng làm ăn thi thoảng về quê thăm bố mẹ hai bên.

Nói thật chồng em gia trưởng, sống vô tâm lắm. Nhưng đổi lại mẹ anh ấy thì tuyệt vời lắm. Tính bà chu đáo mà tâm lý, không ngày nào là ngày không gọi điện lên kể chuyện với con dâu. Nhiều lúc bận công bận việc em ít về quê được, ngại với bà song lần nào nói chuyện bà cũng bảo:

“Thời buổi hiện đại, điện đóm gọi ý ới suốt ngày việc gì cứ phải về nhiều cho khổ hả con. Giờ đi đường nguy hiểm lắm, tốt nhất hạn chế đi lại 2 đứa nghe chưa”.

Sau khi em sinh con, vì không tin tưởng thuê người ngoài nên phải nhờ mẹ chồng lên chăm cháu giúp. Mặc dù dưới quê bà nhiều đồng ruộng, nhưng con dâu con trai nhờ là bà gác hết lại để lên đỡ tụi em.

Loading...

Phải công nhận có bà lên sống cùng em nhàn đi bao nhiêu. Sáng nào bà cũng dậy sớm lo cơm nước cho em, quần áo nhà cửa bà cũng nhận làm hết. Thương em hay phải làm khuya, bà toàn bế thằng bé sang ngủ cùng. Bà bảo thế cho em được ngủ yên giấc, mai mới có sức đi làm.

Mẹ chồng em tuyệt vời là thế nhưng lão nhà em thì chán lắm. Vợ đang nuôi con nhỏ, lão không những không đỡ đần gì lại suốt ngày tụ tập nhậu nhẹt. Vợ động nói là lão nổi cùn bảo vợ hỗn láo, không được phép can dự vào chuyện giao thiệp bạn bè của lão.

Hôm qua cũng thế, sinh nhật con, em về sớm tranh thủ nấu nướng để tổ chức sinh nhật cho thằng nhỏ. Gọi điện bảo lão về sớm lão cũng bảo ừ. Thế mà hai mẹ con ngồi đợi lão mòn mắt cũng chẳng thấy đâu, gọi điện cứ tò te thuê bao không liên lạc được. Cho tới tận gần 12 giờ lão mới lè nhè mở cửa vào nhà. Điên quá em mới bảo:

“Sao anh sống thiếu trách nhiệm thế, đi đứng thế nào phải gọi điện báo cho vợ con biết chứ. Nay sinh nhật con cũng không thèm về, còn bia rượu sặc mùi”.

Lão thấy em gay gắt liền trợn mắt:

“Cô nói đủ chưa, không im ngay đừng có trách tôi quá đáng đó. Tôi còn phải nói với cô bao nhiêu lần nữa. Chồng làm gì đi nữa thì phận làm vợ cũng không ó quyền can thiệp. Cô nên nhớ, với tôi, vợ chỉ như cái áo thích là thay, là bỏ. Cô liệu mà biết thân biết phận.”

Lão đang lè nhè định chỉ tay 5 ngón dạy đời vợ tiếp thì nhận ngay được cái tát cháy má của mẹ chồng em:

“Anh giỏi nhỉ. Anh tưởng anh tài ba lỗi lạc lắm hay sao mà đòi thay vợ như thay áo. Giởi thì thử thay đi tôi xem nào, xem rời cáo áo này ra có phải anh chỉ còn nước ở trần. Con Cúc nó hiền đó, phải đứa khác thì nó chẳng phấy anh đi lâu rồi”.

Bị mẹ chửi cho 1 thôi 1 hồi, lão đứng im như tượng. Đêm ấy nằm bên em, hắn mon men lại làm lành mà em cũng chẳng thèm nói sao. Nhân được mẹ chồng đang ủng hộ, em sẽ dằn mặt lão 1 tháng cho
biết mặt.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ