Chị dâu khinh nhà chồng nghèo, lúc công bố di chúc mẹ tôi bảo: Cô bất hiếu nên không có phần trong khoản 10 tỷ

Tan làm thì trời mưa to, tôi chạy vội xe máy ghé về nhà ngoại trú mưa thì được chứng kiến cảnh chị dâu nhìn mẹ tôi đang nhặt cái bánh rán dưới đất đưa lên miệng thì hét lên:

“Trời ạ, kiến bò bẩn thế mà bà cũng ăn được. Tôi chịu bà rồi đấy”.

Rồi chị đẩy lại cho mẹ bát cơm nguội với nước canh bảo: “Đây này, ăn đi, suốt ngày cái gì cũng bỏ vào mồm mà chả được tích sự gì. Chết nhanh cho tôi đỡ khổ”.

Quay ra thấy tôi, chị ngúng nguẩy đi vào phòng xem ti vi.

Chả hiểu sao mẹ tôi lại nhanh lẫn thế. 2 năm trước, bà còn minh mẫn lắm, anh chị em tôi còn phải sợ bà một phép vì trước kia mẹ cũng có vai vế, bà kinh doanh nhà hàng, là trụ cột kinh tế chính trong nhà.

2 năm trở lại đây, mẹ lại lẫn đến khó tin. Vừa ăn cơm xong, bà đã gào rú đòi ăn tiếp và nói chị dâu tôi bỏ đói mẹ chồng. Ngày nào cũng thế, bà đều ngồi giữa nhà nhặt những thứ rơi dưới đất lên ăn. Biết mẹ mình có bệnh làm khổ chị dâu nên lúc nào có thể qua được là tôi chạy qua chăm mẹ đỡ chị luôn. Thế nhưng quả thật chị dâu tôi có những hành động rất quá đáng với mẹ.

Ghét mẹ chồng nên lúc ở nhà với bà, chị toàn quát mắng và cho mẹ chồng ăn cơm thừa canh cặn. Có hôm chị luộc một con cua to đùng, gác chân ngồi trên ghế ăn, để mặc mẹ tôi ngồi dưới nhìn rồi cười khẩy: “Bà muốn ăn không? Đây, cho cái vỏ này”.

Anh trai tôi bận việc cả ngày, anh giờ phải quản lý nhà hàng mẹ để lại. Chị dâu có tiếng ở nhà chăm mẹ chồng nhưng thực chất có làm gì đâu. Ngày nào tôi và em gái cũng qua tắm giặt, cho mẹ ăn. Và ngày nào thấy mặt tôi là y như rằng chị dâu lại kêu than vất vả:

“Mẹ cô lẫn lắm rồi, có khi cho bà vào trại dưỡng lão chứ ở nhà tôi vừa dọn xong đã vứt bừa bãi ra. Cái ngon thì không ăn, toàn ăn những cái thiu thối”.

“Em và cái Thảo vẫn qua phụ chị chăm mẹ mà, em không muốn gửi mẹ vào đó đâu”.

“Không muốn thì tự đi mà chăm nhau”.

Hôm đó chị dâu có việc ra ngoài, chị dặn mẹ ngồi yên ở trong nhà, cấm phá phách. Thế mà khi về, mọi thứ trong nhà đã lộn tùng phèo hết. Cái thảm mới mua bị mẹ tôi đổ hết cơm, mắm muối ra trông. Tức điên, chị lao tới cầm cái chổi phất trần quật vào người bà rồi hét:

“Bà đúng là muốn người khác tức chết mà. Sao tôi lại suốt ngày phải phục vụ bà thế này? Chết đi”.

Sau đó chị gọi anh em tôi về gấp để họp gia đình. Bữa tối, chị đang dọn cơm ra, gắp mấy miếng thịt vào bát đưa cho mẹ tôi thì bất ngờ bà bảo:

“Thế bát cơm thừa canh cặn cô cho tôi ăn hằng ngày đâu rồi? Sao cứ hôm nào có các con tôi ở đây thì cô cho tôi ăn ngon thế?”.

Nghe vậy, cả mấy anh chị em tôi đều trố mắt. Tôi không tin vào tai mình nữa. Sau cả mấy tháng trời lẫn chả nói được câu nào ra hồn, giờ mẹ tôi lại cất tiếng rành rọt thế này?

Chị dâu đang ngớ người thì mẹ chậm rãi nói tiếp:

“Thằng Khánh không tin mẹ thì có thể xem lại những gì vợ mày đã làm với mẹ qua camera mẹ thuê người lắp ấy. Xem xong thì lựa đường mà cư xử”.

Chị dâu điếng người, cả bữa đó chị không nuốt nổi một hạt cơm nào. Đến khi ăn xong, mẹ tôi bình thản bảo:

“Hôm nay đông đủ các con ở đây thì có thể công bố di chúc được rồi, thằng Khánh gọi luật sư đến, mẹ sửa lại mấy chỗ”.

Nói xong mẹ tôi hất hàm sang phía chị dâu:

“Cô bất hiếu nên không có số hưởng khoản tiền 10 tỷ này. Còn được sống ở nhà này nữa không thì tôi còn phải xem xét”.

Chị há hốc miệng. Thì ra mẹ tôi đã dự định hết từ trước. Bà đã viết trong di chúc cho chị số tài sản ấy nhưng sau thời gian thử lòng chị dâu, thấy mình bị đối xử tệ bạc nên mẹ đã thay đổi quyết định.

Còn chị dâu, lúc này chỉ còn biết câm nín. Ngay sau đó, chị tự động xách va li ra khỏi nhà vì không còn mặt mũi nào nhìn mặt chồng và và anh em tôi nữa.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ