Chị chồng ngồi chơi mặc em dâu bầu 8 tháng rửa bát, thắc mắc liền bị chửi hỗn rồi dọa đuổi về ngoại

Nghĩ mà ấm ức tận cổ mọi người ạ. Trần đời em chưa thấy ai như gia đình nhà chồng em, sống ích kỷ mà coi thường con dâu như cỏ rác.

Nhà chồng em có 2 chị em thôi. Chồng em là út, chị gái anh ấy đã lập gia đình riêng nhưng tính tình hống hách, cậy chị bắt nạt em dâu lắm. Mà nói chung cái tính đó là truyền thống nhà chồng em từ mẹ chồng, bố chồng, tới chị chồng em đều như thế.

Ngay từ ngày mới cưới, mẹ chồng đã quy định thẳng dâu là con, gái đi lấy chồng chỉ là người ngoài. Nghe thì cứ tưởng bở, mình mới là con cái trong nhà được ưu ái. Nhưng thực chất chỉ là cái mác để gánh việc, lo toan bếp núc như ô sin. Còn quyền lợi thì con gái mới được hưởng các mom ạ.

Em có bầu trước cưới, rước dâu đi gần 200km về tới nơi phải làm thủ tục, chào hỏi khách khứa các kiểu, đi lại mỏi rã rời chân tay. Vậy mà tàn tiệc, mẹ chồng bắt em ngồi sân giếng một mình rửa hết mấy chục mâm bát đĩa. Hàng xóm, họ hàng bảo rửa hộ thì bà xua tay bảo không được, đấy là việc của dâu mới, coi như thử thách ngày đầu bước chân về làm dâu.

Loading...

Vừa tủi vừa mệt, em vẫn phải cố. Song những ngày về sau cũng chẳng cải thiện được chút nào. Sáng dậy sớm cơm nước nhà cửa mới được đi làm, chiều lại lo về sớm cơm cháo cả nhà. Chị chồng em sống gần đó còn gửi con về bên ngoại cho mẹ đẻ chăm. Bà nhận, song thực chất là đùn cho con dâu.

Trong khi đó bụng bầu của em mỗi ngày một to, phục vụ từ lớn chí bé tổng cộng 6 người. Mẹ chồng không đỡ đần. Chồng em thì đi công tác suốt chẳng mấy khi có mặt ở nhà.

Rồi lịch sử lại lặp lại lần nữa. Hôm qua nhà chồng em có giỗ, ông bà mở chục mâm mời tất cả họ hàng. Lúc sáng em phải dậy từ 3h sáng chợ búa cơm nước cùng mọi người. Trong khi chị chồng tới 9h mới sang, ngồi vắt vẻo xem ti vi đợi cỗ.

ảnh minh họa

Ăn xong những người kia ai về nhà người ấy, lại còn mình em với chục mâm bát. Mẹ chồng bảo mệt về giường nằm, chị chồng cho con ngủ xong ngồi lướt face, xem hài cười khúc khích.

Em thì cũng chửa tháng thứ 8 rồi, chỉ ngồi thôi cũng khó thế mà không ai thương. Bức xúc quá em mới đứng lên bảo:

“Chị Ngân ơi (tên chị chồng em), chị không làm gì thì ra rửa bát cùng em với. Mình em rửa biết tới bao giờ mới xong”.

Ui, em vừa nói thế mà bà chị chồng nhảy ngược bảo em lười, hỗn, dám sai cả chị chồng. Không chỉ có bà ấy, mẹ chồng em cũng phi từ trong phòng ra bảo:

“Cô mất dạy vừa thôi không tôi tống cô về cho nhà cô dạy lại đó. Có vài cái bát cũng tị nạnh, sai chị chồng làm. Chẳng lẽ ngày chưa lấy chồng, bố mẹ cô không dậy con gái về nhà chồng phải cư xử thế nào à?”

Bà cứ thế choa chỏa mắng không cho em giải thích nửa lời. Tủi quá em chỉ còn biết ngồi khóc bên sân bát đĩa. Nghĩ nếu không phải sắp đến ngày đẻ rồi thì em cũng đứng lên về luôn các mom ạ. Buồn cho phận làm dâu của em quá.

HT- Theo Khoevadep

Chia sẻ