Bố vợ từ quê lên, chồng tôi không chịu lái ô tô đón: Bảo ông bắt xe ôm đi cho thoáng

Vợ chồng tôi lấy nhau được 5 năm, có 1 con trai nhỏ 3 tuổi. Nói thật, cuộc sống của chúng tôi không thuận hòa lắm, cũng vì cái tính ích kỷ của chồng tôi mà ra.

Từ ngày chung sống với nhau, chồng tôi chỉ biết đến nhà nội, biết đến bố mẹ, các em anh, chứ chẳng bao giờ quan tâm đến vợ con. Làm được nhiều tiền, mua được cả ô tô nhưng chồng tôi chỉ đưa cho vợ được đúng 1 khoản nhỏ vừa vặn tiền chi tiêu, sinh hoạt hàng tháng. Còn tiền đóng học cho con thì chúng tôi góp chung.

Hàng tháng, chồng tôi gửi tiền tiết kiệm ở ngân hàng, rồi mang về cho bố mẹ, bao nuôi các em, còn vợ con thì không được hưởng 1 đồng nào. Tôi chỉ biết chồng giàu, chồng kiếm ra được nhiều tiền, còn anh ta kiếm được cụ thể bao nhiêu, tôi tuyệt đối không biết.

Ngay từ đầu, chồng tôi đã quán triệt vợ chồng không xen vào tài chính của nhau, và luôn tỏ vẻ khó chịu khi tôi dò hỏi lương.

Loading...

Nhiều lúc, tôi cảm giác, chồng tôi lập gia đình, chỉ để duy trì nòi giống nhà anh, chứ anh chẳng có tí tình yêu thương gì với vợ con anh hết. Và khi đã đối xử với tôi như vậy thì tất nhiên với gia đình tôi, với bố mẹ vợ, chồng tôi cũng chẳng mặn mà.

Mang tiếng là con rể mà 5 năm trời, anh ta chưa bao giờ chủ động hỏi thăm sức khỏe bố mẹ vợ. Kể cả lần bố vợ nằm viện vì mổ xoang, chồng cũng phải để tôi nhắc mới đáo qua viện được 1 lần, còn lại chỉ gửi được chút tiền coi như đã xong phần hiếu thảo.

Trong khi đó, bố mẹ chồng chỉ hắt hơi, sổ mũi thôi, tôi đã phải lo sốt vó, rồi cuống cuồng sang nhà thăm hỏi. Tôi mà chưa kịp gọi điện là chồng đã trách mắng om tỏi lên, nói tôi “Con dâu gì mà vô tâm thế?”

Mỗi lần nói đó, chồng tôi không hiểu sao không hề thấy hổ thẹn trong lòng.

Sáng hôm qua, tôi phải dậy sớm sang nhà bố mẹ chồng để nấu cỗ giỗ ông nội chồng. Chồng tôi bận làm việc, bảo xong nốt công việc thì về. Tầm 10 giờ, lúc anh chuẩn bị về nhà thì tôi có điện thoại. Bố tôi gọi điện, bảo nay lên Hà Nội tái khám sau khi mổ xoang, giờ đang chuẩn bị về.

Tôi trách ông sao không báo sớm để tôi biết. Tôi gọi ông từ từ hãy về, nay nhà thông gia có giỗ thì sang ăn rồi nghỉ ngơi một lúc rồi hãy về. Bố mẹ chồng tôi nghe thấy ông thông gia đang ở Hà Nội cũng lấy máy chào rồi mời ông thông gia qua nhà ăn uống rồi ngồi chơi thong thả đã.

Biết chồng sắp về nên tôi gọi anh, bảo tiện đường qua bến xe đón bố luôn. Ai ngờ anh bảo:

“Thôi để bố bắt xe ôm về cho thoáng, chứ ông hay bị say xe, ngồi ô tô là mệt đấy, tí lại không ăn được cơm!”

10 giờ hơn, trời nóng như đổ lửa, đường phố thì bụi bặm, con rể có ô tô thì không qua đón, lại để bố vợ bắt xe ôm. Bố tôi chỉ say xe có mỗi 1 lần hồi năm ngoái vì chưa ăn gì lại lên xe ô tô có mùi xăng nên hơi choáng đầu thôi chứ có phải không đi được xe hơi đâu. Huống hồ trong xe chồng tôi lúc nào cũng có tinh dầu mùi chanh thơm mát thì say thế nào được?

Tôi biết thừa anh lười không muốn đón bố vợ, không muốn ra bến xe vì ngại tắc đường. Và trên hết là vì anh ích kỷ.

Tôi không nói gì nữa mà đặt taxi xịn cho bố về. Trong bữa ăn, tôi không nói gì với chồng cả, cố gắng tỏ ra bình thường. Lúc bố nghỉ ngơi xong, tôi lại bắt xe taxi tiễn bố ra bến xe, mặc mẹ chồng bảo để chồng tôi lái đi, nhà có xe sao phải bắt xe ngoài.

Tối ấy về nhà, tôi lẳng lặng đưa đơn ly hôn cho chồng: “Sống với loại ích kỷ như anh, tôi thà sống 1 mình”. Chồng tôi cứ trố mắt ra, rồi vứt tờ đơn đi: “Em lên cơn điên gì đấy? Đang yên đang lành ly dị cái gì?”

Tôi cười nhếch mép, không thèm nói gì rồi sang phòng con ngủ. Giờ phút này, tôi chỉ muốn tránh chồng càng xa càng tốt.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ