Bế con bị thiếu 1 bên tai về, tôi bị chồng ném cốc vào mặt: Đem nó ra khỏi nhà tôi ngay

Tôi chưa từng thấy ai ác như chồng mình. Tôi hận chính bản thân tại sao đến giờ này vẫn còn nhẫn nhịn, chịu đựng được anh ta mà không ly hôn từ sớm.

Vợ chồng tôi cưới nhau 10 năm rồi. Cả 2 đều làm tự do, lương tháng góp lại cũng chỉ đủ chi tiêu chứ không dư giả gì mấy.Từ khi về làm dâu, tôi luôn cố gắng để cuộc sống gia đình được tốt lên. Bố mẹ chồng chưa từng chê trách tôi điều gì, thậm chí còn thương con dâu nữa.

Tôi sinh 2 đứa đầu đều là con gái, nhưng nhà chồng rất mong có một cậu con trai để nối dõi. Nên chồng tôi lúc nào cũng giục vợ:
“Kiểu gì cũng phải đẻ con trai, chửa được thì chửa luôn đi”
“Nhưng mình 2 đứa nuôi cũng vất rồi anh, đẻ thêm em sợ không cáng đáng được”
“Tôi bảo cô đẻ thì cứ đẻ, trời sinh voi khắc sinh cỏ”

Dù chồng khăng khăng bắt đẻ thêm nhưng tôi tự dùng các biện pháp tránh thai để không có con. Vợ chồng tôi làm thuê bục mặt, nuôi hai đứa con và bố mẹ anh đã chật vật lắm rồi, còn đẻ thêm nữa chắc chắn sẽ không kham được.

Giấu kỹ thế nhưng chồng tôi vẫn phát hiện ra vợ lén uống thuốc. Anh chửi bới, đay nghiến tôi không ra gì cả. Suốt ngày mắng tôi là đồ độc ác, đồ giết con, tiệt hại giống nòi nhà anh. Đến mức mà tự tôi thấy phát hãi, không dám dùng biện pháp tránh thai gì nữa, muốn ra sao thì ra.

Cuối cùng tôi cũng lại mang bầu lần 3. Đúng thời gian đó tôi bị sốt 1 tuần, không biết có thai nên lỡ uống kháng sinh mấy ngày. Đến khi đi siêu âm thì bác sỹ vẫn chuẩn đoán thai nhi bình thường và là con trai nên vợ chồng tôi mừng lắm, quyết giữ lại, ngày đêm mong ngóng con chào đời.

Đúng ngày sinh, khi vẫn còn nằm trên bàn mổ, tôi suýt ngất đi khi bác sỹ ái ngại đặt lên ngực tôi con trai bé bỏng bị dị tật, một bên tai của con không được như bình thường. Tôi đã khóc suốt mấy ngày nằm viện vì thương con quá, cũng tại tôi bất cẩn mà con phải chịu thiệt thòi như vậy.

Còn chồng tôi thì mặt hằm hằm, không được lời động viên vợ con gì hết. Mặc dù bác sỹ bảo sau này có thể phẫu thuật chỉnh hình cải thiện được ngoại hình tai cho con nhưng anh vẫn đay nghiến vợ không ngớt:
“Cô đúng là cái loại không biết đẻ, có đứa con thôi cũng dị dạng”

Thế rồi anh không ngó ngàng gì đến vợ con nữa. Chỉ có mẹ chồng tôi thương cháu nên vẫn cặm cụi bên cạnh chăm nom, động viên con dâu đừng suy nghĩ nhiều ảnh hưởng sức khỏe.

Hôm xuất viện đưa con về nhà chồng cũng không ra đón. Anh ta đi chè chén ở đâu về, thấy mẹ con tôi nằm trong giường liền lao vào, vừa đay nghiến vừa cầm cái cốc thủy tinh ném thẳng vào mặt tôi:
“Cô đưa thứ quái thai ra khỏi nhà tôi ngay”

Tôi vừa sinh còn yếu nên chỉ biết ôm con khóc nức nở. Lúc đấy mẹ chồng thấy thế lao vào đẩy con trai ra ngoài:
“Mày bị điên à, dị dạng thì cũng là máu mủ của nhà này. Mày không chăm mẹ con nó thì để đấy tao chăm. Sao lại đẻ ra cái thằng khốn nạn thế chứ”

Tôi thật sự đau mọi người ạ, con sinh ra đã không được bình thường rồi mà bố nó lại tàn nhẫn chẳng nhìn mặt. Tôi tự nhủ, chồng thì chồng, không có cũng chẳng sao, tôi sẽ cố gắng thương yêu, chăm sóc các con một cách hoàn hảo nhất để giảm bớt thiệt thòi cho con.

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ