Ăn hỏi, nhà trai đưa 30 triệu, bố em đập bàn: Con trai bà là vàng, con gái tôi là rác à, khỏi cưới

Sắp cưới rồi mà chắc em phải hủy hôn mất mọi người ạ. Chán bố em quá, chẳng biết ông nghĩ gì mà làm cho cả họ nhà trai đùng đùng bỏ về đúng hôm ăn hỏi con gái.
Em với anh yêu nhau hơn 1 năm rồi, thấy hợp nên quyết định tiến đến hôn nhân. Em cũng đã về nhà anh chơi nhiều lần, mẹ anh rất hiền và quý em. Mỗi lần đến bà đều rủ đi siêu thị, mua bao nhiêu đồ về nấu nướng.

Có lúc bà còn mua cả khăn, áo tặng cho em nữa. Ngược lại em cũng hay mua đồ bổ, thuốc thang biếu lại. Nói chung là chưa về làm dâu nhưng em thấy mẹ chồng tương lai rất dễ chịu, tốt bụng nữa.

Thế nhưng về đằng nhà em thì chán quá, bố em sống cực gia trưởng, cộc cằn và khó tính. Trước bố làm Phó giám đốc một công ty thuộc nhà nước, sau không hiểu sao lại bị xuống chức rồi về hưu. Thế nhưng ông vẫn giữ cái tính độc đoán, ưa việc quản lý người khác, nhất nhất phải theo ý mình. Giờ không có cấp dưới nữa thì ông về quản vợ con.

Mẹ em làm giáo viên cấp ba, cực hiền lành và giỏi chịu đựng. Thế nên bố rất yêu mẹ theo cái cách chiếm hữu của ông ấy. Còn các con thì khỏi phải nói ông quản chặt đến mức nào. Thành ra em ít bạn lắm, mãi khi học xong đại học mới có bạn trai.

Hồi biết em có người yêu, ông đã dằn mặt bảo:
“Tí tuổi đã sí sớn, ễnh cái bụng ra tao giết”
Trong khi em đã 27 rồi bố vẫn quản chuyện yêu đương. Ông ra lệnh:
“Yêu ai đem về nhà tao xem mặt”

Thế là em rước đến anh thứ 3 về ông mới đồng ý. Nhà trai nhà gái đã gặp mặt, dạm ngõ hẹn ngày ăn hỏi và cưới luôn rồi. Đến hôm ăn hỏi, bên nhà trai cũng đưa lễ hoành tráng lắm, lúc mở tráp tiền lễ ra, mẹ chồng em có lời bảo:
“Hôm nay nhà tôi sang cũng có cái lễ 30 triệu tiền mặt, mong ông bà thông gia nhận cho”

Em cứ tưởng với gia cảnh bình thường như nhà em với nhà chồng thì lễ 30 triệu là nhiều lắm rồi. Lẽ ra nhà gái phải niềm nở, thế nhưng mặt bố em tối lại, ông đập rầm tay xuống bàn:
“Bên nhà trai nghĩ sao mà lại để 30 triệu? Con trai ông bà là vàng là bạc, còn con gái tôi là rác à mà để có từng này lễ. Mời ông bà về cho, không cưới xin gì hết”

Rồi ông đùng đùng bỏ vào trong nhà mặc cho khách khứa hai bên cứ nháo nhào cả lên. Một lúc sau thì nhà trai cũng kéo nhau về hết. Em tủi thân quá chỉ biết nằm trong phòng khóc sưng cả mắt. Mẹ em thì suốt mấy ngày qua vẫn động viên bố xuôi đi, gọi điện xin lỗi nhà trai để đám cưới suôn sẻ. Thế nhưng bố em cứng lắm, cứ bảo:
“Con gái người ta nuôi bao nhiêu năm, cho đi ăn đi học tận thạc sỹ mà bị họ coi khinh thế bà cũng chịu được à”

Em thật sự không hiểu nổi sao bố lại có cái suy nghĩ đó nữa. Bố em làm thế đâu phải nâng giá trị của con gái lên mà còn bị mang tiếng là bán con. Bên nhà trai chắc giận quá nên vẫn chưa có động tĩnh gì cả. Em buồn thật sự, không lẽ lại bị hủy hôn?

Theo Khỏe và đẹp

Chia sẻ